Tag Archives: Nick

Bản Tin 04/06/2013

 

Lời kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

Tiếp theo kiến nghị đề ngày 30-10-2012 gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên khi mới bị bắt và Lời kêu gọi thực thi quyền con người ngày 25-12-2012, chúng tôi những người ký tên dưới đây rất phẫn nộ trước bản án mà phiên tòa mở ngày 16-5-2013 tại tỉnh Long An đã tuyên đối với Nguyễn Phương Uyên (6 năm tù, 3 năm quản thúc) và Đinh Nguyên Kha (8 năm tù, 3 năm quản thúc). Hai thanh niên yêu nước này bị kết án vì đã chống mưu đồ và hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền nước ta, chống bọn tham nhũng đang phá hoại đất nước, mặc dù họ chỉ dùng những biện pháp ôn hòa phù hợp với điều 69 của Hiến pháp Việt Nam và với Tuyên ngôn nhân quyền của Liên hiệp quốc mà Việt Nam đã ký tham gia. Thái độ và lời phát biểu của hai thanh niên đó trước tòa biểu thị trí tuệ và khí phách của thế hệ trẻ nặng lòng vì nước, không khuất phục trước cường quyền. Vậy mà bằng cách bắt giữ, xét xử không theo đúng quy định tố tụng hình sự và lợi dụng điều luật mập mờ – điều gọi là “tuyên truyền chống Nhà nước” mà chúng tôi đã đòi xóa bỏ – nhà cầm quyền đã đưa ra một bản án phi đạo lý, trái Hiến pháp, chà đạp quyền con người đối với hai thanh niên yêu nước. Bản án này khiến dư luận xã hội bất bình, toàn thế giới lên án; chỉ làm hài lòng những kẻ có mưu đồ bành trướng xâm hại Việt Nam.

Cùng với các nhóm và rất nhiều người khác đã lên tiếng phản đối vụ án này, chúng tôi kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước ký tên vào lời kêu gọi này. Chúng tôi, những người ký tên lời kêu gọi này, đòi nhà cầm quyền trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và cho những người yêu nước có hành động biểu thị chính kiến một cách ôn hòa đã bị kết án và bị tù đày trong thời gian qua.

Ngày 19-5-2013

Có thể vào đây để ký tên tiếp:

DANH SÁCH NGƯỜI KÝ KIẾN NGHỊ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992 (TỪ ĐỢT 1 ĐẾN ĐỢT 34)

Số người ký tên đến đợt 34: 14785

Kính thưa quý độc giả,

Để bảo vệ cho những người tham gia ký tên, hạn chế việc chính quyền sử dụng các thông tin cá nhân để làm phiền, gây áp lực lên người ký tên, Bauxite Việt Nam chỉ đăng tải tên, nghề nghiệp và tỉnh/thành phố nơi cư trú, vì vậy có rất nhiều người trùng tên trong cùng một địa phương, những trường hợp đó chúng tôi xin được đánh số thứ tự sau tên.

Mặc dù chỉ đăng hạn chế thông tin như vậy, nhưng nhiều trường hợp vẫn bị chính quyền phát hiện và gây áp lực, một số trường hợp đã thông báo cho BVN biết, một số trường hợp không chịu được sức ép phải xin rút tên.

Xin quý độc giả thông báo cho chúng tôi biết nếu bị làm phiền bởi chính quyền do ký tên vào Kiến nghị góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 được đăng trên BVN.

Bauxite Việt Nam

Để ký tên vào Lời kêu gọi này, xin đồng bào trong và ngoài nước gửi e-mail về địa chỉ kiennghisuadoihienphap2013@gmail.com , ghi rõ họ tên, nghề nghiệp, chức danh (nếu có) địa chỉ và số điện thoại (máy bàn, di động).

Đây là một cuộc sinh hoạt trọng đại mà việc đóng góp ý kiến của dân để thay đổi Hiến pháp 92 là “không có vùng cấm”, nên từ đợt đăng ký sau, nếu cần, chúng tôi sẽ công khai tất cả thông tin về người đã ký vào Kiến nghị (địa chỉ cụ thể, cơ quan làm việc, số điện thoại) trừ những bạn nào có yêu cầu không công bố. Còn đối với những người đã ký, nếu ai không cần giữ kín thông tin cá nhân thì xin gửi e-mail báo cho chúng tôi.

Danh sách dưới đây đã được rà soát để loại bỏ trùng tên.

Bauxite Việt Nam

Danh sách ký Lời kêu gọi trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha (từ đợt 1 đến đợt 4)

Số người ký tên đến đợt 4: 2822

(Đã bỏ những chỗ sai, trùng, những tên ghi với động cơ xấu, và thống nhất lại

về quy tắc ghi danh)

Đợt 1

1. Đào Xuân Sâm, nguyên Chủ nhiệm Khoa Kinh tế, Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh, Hà Nội

2. Hoàng Tụy, GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Toán học, nguyên chủ tịch Hội đồng Viện IDS, Hà Nội

3. Trần Việt Phương, nguyên trợ lý Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội

4. Trần Đức Nguyên, nguyên Trưởng ban Nghiên cứu của Thủ tướng, nguyên thành viên IDS, Hà Nội

5. Huỳnh Tấn Mẫm, bác sĩ, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, đại biểu Quốc hội khóa 6. TP HCM

Nhà cầm quyền Trung Quốc thực hiện chính sách “lấy thịt đè người”

Nguyễn Trọng Vĩnh

Lại phải nói lại là chưa bao giờ Trung Quốc đưa ra được cứ liệu lịch sử có giá trị và đúng pháp luật quốc tế về chủ quyền của họ đối với Biển Đông và các quần đảo trong đó. Họ chỉ bám lấy cái “lưỡi bò” mà chính phủ Quốc dân Đảng tự vẽ bất hợp pháp để to mồm tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với gần hết Biển Đông và các đảo trong cái “lưỡi bò” đó. Đúng là “không thể tranh cãi” vì các nước Đông Nam Á liên quan: Việt Nam, Philippines, Malaysia, Singapore, Brunei đều là những nước nhỏ “thấp cổ bé miệng” làm sao tranh cãi lại được với nước lớn Trung Quốc mồm to hét ra lửa “cả vú lấp miệng em”!

Khác với Trung Quốc, các nước Đông Nam Á đều có đủ chứng cứ lịch sử và đúng với công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển 1982:

Đối với Việt Nam: Vua Gia Long đã dựng mốc chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa, Vua Minh Mạng hàng năm đã tổ chức các đội công tác ra Hoàng Sa (gọi là Vạn lý Hoàng Lý Trường Sa) khai thác sản vật và hải sản; thời thực dân Pháp thống trị Việt Nam thì quân đội Pháp đóng giữ Hoàng Sa. Thời Việt Nam Cộng hòa thì quân đội Việt Nam Cộng hòa đồn trú. Năm 1974, Trung Quốc thừa cơ Việt Nam Cộng hòa suy yếu, đem lực lượng mạnh đánh bật quân Việt Nam Cộng hòa mà chiếm lấy. Sự việc ấy cả thế giới đều biết.

Ông Cao Ngọc Oánh: Xin đừng lỡ chuyến tàu lương tâm

Đăng Quang

Những lý do làm Người tù Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực cả tuần lễ nay và việc ông Cao Ngọc Oánh, Tổng cục trưởng Tổng cục VIII, trả lời về tình trạng sức khỏe của Ông Vũ rất không đúng với thực tế, làm tôi nhớ tới bài báo (không nhớ tên tác giả) đăng trên tờ Pháp luật TP (HCM) ngày 5-10-2007, để đặt tựa đề cho bài viết này

Mọi người quan tâm hẳn còn nhớ: Trước khi xảy ra vụ “bữa ăn” tại khách sạn Mê-li-a, để rồi sau đó, ông Cao Ngọc Oánh phải mang vạ, thì tướng Oánh đã được cơ cấu lên thứ trưởng, sẽ vào Ban Chấp hành Trung ương tại Đại hội X, Đảng Cộng sàn Việt Nam. Sau bữa cơm đắt giá đó, đường quan lộ của ông đang rộng mở, thì rẽ ngoặt vào cái ngõ hẹp. Bài báo đã dẫn trên, có câu nhận xét: Ông đã bị “lỡ chuyến tàu (TÔC HÀNH – tôi chua thêm) của cuộc đời”.

Thú thật, tôi chẳng có “cửa” gì để quen ông, cũng chẳng có tầm để quen Ông Cù Huy Hà Vũ. Biết cả ông và Ông Vũ, là do qua thông tin nhiều chiều. Tôi khâm phục, kính trọng Ông Cù Huy Hà Vũ, và lấy làm tiếc cho ông, khi ông “lỡ chuyến tàu cuộc đời”, là bởi tôi biết ông là người khá “sạch” với địa vị, giỏi về chuyên môn và đẹp với đồng đội, bạn hữu. Tuy vậy, với lon trung tướng công an và chức Tổng cục trưởng Tổng cục VIII, ông vẫn đang yên vị trên chuyến tàu CHỢ, tuy chậm và chất lượng kém hơn, nhưng vẫn là ước mơ của hàng vạn cán bộ trong ngành công an, phải vậy không, thưa ông?

Vì sao người biểu tình yêu nước phẫn nộ với công an tại cổng Trại Lộc Hà chiều tối 2 tháng 6 năm 2013?

Đào Tiến Thi

Chiều tối ngày 2 tháng sáu, một cảnh tượng chưa từng có đã diễn ra tại cổng Trại Phục hồi Nhân phẩm Lộc Hà (Trung tâm Lưu trú Lộc Hà): những người đi biểu tình chống cuộc xâm lăng của nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc (gọi tắt là Trung Cộng) bị giam giữ từ sáng, vừa được thả cùng với những người đi đón họ (từ đây gọi chung là người biểu tình) nằm ra đường để đấu tranh với công an.

Nhìn bề ngoài dễ lầm tưởng đây là hành vi quá khích của người dân với cơ quan nhà nước.

Nhưng những người trong cuộc (kể cả phía công an) và những người dân chứng kiến từ đầu thì hiểu rõ nguyên do. Tôi là một trong số người đi đón bạn, chứng kiến cảnh đó, xin kể qua diễn biến và suy nghĩ của mình như dưới đây.

Nguyên nhân sâu xa của cuộc đối đầu căng thẳng đó là vì những người đi biểu tình chống Trung Cộng sáng ngày 2-6-2013 bị bắt và bị giam một cách vô lý, trái pháp luật. Nhiều người còn bị đánh. Tệ hại hơn, trong khi bị giam giữ phía công an luôn bắt họ phải thừa nhận hành vi “gây rối trật tự công cộng”, trong khi ai cũng biết sự thật (những người công an càng biết rõ hơn): đây là những người yêu nước, đi biểu tình để phản đối những hành động vi phạm chủ quyền ngang ngược của Trung Cộng đối với Việt Nam, trực tiếp là hai vụ vừa qua – vụ bắn cháy ca bin một tàu cá và đâm hỏng một tàu cá khác của ngư dân Việt Nam trên Biển Đông.

Nhớ lại chuyện Thiên An Môn

Ngô Nhân Dụng

Tháng Năm năm 1989, một người bạn Trung Hoa chia sẻ với tôi những giờ phút hồi hộp cùng theo dõi tin tức về cuộc biểu tình của giới sinh viên, trí thức, và các công nhân tại Bắc Kinh, đã kéo dài suốt mấy tuần lễ. Lúc đó, các báo, các đài, cả thế giới cũng loan báo các hình ảnh và tin tức mỗi ngày, mỗi giờ.

Anh bạn họ Hà, tên Khoa quê ở Bắc Kinh, là một sinh viên được chính phủ Canada cấp học bổng sang học Ph.D.. Hơn một chục sinh viên Trung Quốc cùng sang một đợt; anh chọn học về ngành quản trị (management) ở ngay trường tôi, cho nên quen nhau. Tôi chú ý đến anh khi biết gia đình anh là nạn nhân của cuộc Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông phát động; rồi trở thành bạn vì tính tình anh thành thật, cởi mở. Cha anh Khoa là một giáo sư, mẹ là một bác sĩ, cả hai anh đều bị đày từ Bắc Kinh về miền núi xa xôi trong thời gian Mao Trạch Đông huy động Vệ Binh Đỏ đi tiêu diệt các đối thủ trong Đảng Cộng sản như Bành Đức Hoài, Lưu Thiếu Kỳ. Anh không được đi học trong nhiều năm, cho tới khi gia đình được trở lại Bắc Kinh năm 1980. Anh tự học tiếng Anh bằng cách nghe các đài BBC và VOA, và sau khi tốt nghiệp cao học về kinh tế, anh xin được học bổng. Khoa hay thắc mắc, tìm hiểu về xã hội Canada, tiếp xúc với người Canada, khác với đa số sinh viên Trung Quốc khác, họ thường chỉ tụ tập với nhau, rất dè dặt khi phải gặp người địa phương. Tuy nhiên, trong thời gian các cuộc biểu tình diễn ra tại Thiên An Môn thì các sinh viên Trung Quốc còn đối xử dè dặt giữa họ với nhau nữa.

Bài diễn văn vượt lên trên những điều đáng chê trách (Về bài diễn văn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại diễn đàn Shangri-La)

Hạ Đình Nguyên

Trong một bài viết ngắn, tác giả năm lần hoan hô Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chủ yếu là về đối ngoại. Nhưng cuối cùng, quay về nội trị, tác giả đặt thẳng vấn đề “xây dựng lòng tin chiến lược” đối với dân. Và thực tế cay đắng: “Hình như Thủ tướng đang điều hành một guồng máy “chính trị cường quyền”? Đã không có sự tiến bộ nào về dân chủ, cái mà Thủ tướng đã ca ngợi ở Myanmar. Tuyên ngôn nhân quyền mà Thủ tướng trân trọng lấy làm nền tảng cho ứng xử, lại bị ứng xử quá mức thô bạo ở đường phố. Chống cái quốc gia “đòi hỏi phi lý” thì bị đánh đập và bắt nhốt, và cho vào rọ “thế lực thù địch”. Chống tham nhũng thì bị bỏ tù. Và có bao nhiêu con voi tham nhũng bị đưa vào chuồng? Và quan trọng lúc này, xử lý ra sao các quan điểm đối chọi về sửa đổi Hiến pháp?”.

Cho nên, đó là sự ủng hộ một nhân tố dường như mới mẻ và có điều kiện: “Phải nên thật khách quan để xem ông Thủ tướng nói và làm, đặc biệt, lẽ nào ông chỉ “xây dựng lòng tin chiến lược” ở Shangri-La, mà không nghĩ tới việc “xây dựng lòng tin chiến lược” ở nhân dân? Riêng tôi thì sẵn sàng la ó, cũng sẵn sàng hoan hô.

Bauxite Việt Nam

Niềm tin chiến lược

Tô Văn Trường

Nhà báo Vũ Lương – Nguyễn Trung Thành và nhiều người nhắn tín, gọi điện cho tôi đề nghị bình luận bài phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Shangri-la vừa qua. Lướt nhanh trên mạng và qua trao đổi với một số bạn hữu, tôi nhận thấy có các luồng ý kiến sau đây.

Luồng ý kiến thứ nhất

Cần thấy một điều cơ bản là bài phát biểu của Thủ tướng thể hiện một sự hoàn thiện, chuẩn xác hơn về tư duy chiến lược nói chung, đối với vấn đề Biển Đông và ASEAN nói riêng. Ngoài ba điểm mà Thủ tướng đã trình bày, cần lưu ý thêm đến phần cuối nói về Việt Nam. Trong phần này, cần đặc biệt quan tâm đến câu đầu tiên: “Trong lịch sử mấy ngàn năm, Việt Nam đã chịu nhiều đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra.”. Đây là câu nói chủ yếu đối với Trung Quốc, Thủ tướng phát ngôn đúng với quan điểm chiến lược của Đảng. Cũng cần thấy rõ hơn mối quan hệ giữa bài phát biểu này với các hoạt động kỷ niệm cuộc chiến tại đảo Gạc Ma thì mới nhận thức được sâu sắc hơn sự chuyển biến và phát triển tư duy chiến lược của Ban Chấp hành Trung ương nói chung, của Bộ Chính trị nói riêng, về các lĩnh vực này.

DCCT 30-31/05 – 01/06/2013: Nguyễn Phương Uyên: Nhiều vấn đề chưa được làm sáng tỏ trong phiên xử sơ thẩm — 79% ý kiến muốn bỏ điều 4 Hiến pháp 1992 — Ts. Nguyễn Quang A: VN đang thế này mà vào HĐNQ là rất hổ thẹn cho LHQ — Hiến pháp sửa mà không chữa là phá — Các chức sắc 5 tôn giáo họp mặt tại DCCT — Dân biểu Luke Donnellan lên tiếng về bản án kết tội Phương Uyên – Nguyên Kha — Tội ác của CSVN đối với Phật giáo Hòa hảo (PGHH)

Bản Tin 27/05/2013

GS Nguyễn Huệ Chi trả lời phỏng vấn của GS Thomas Engelbert

Vừa qua, trong chuyến sang khảo cứu chuyên môn tại Việt Nam, ông Thomas Engelbert, GS Việt học người Đức dạy ở ĐH Hamburg có ghé thăm GS Nguyễn Huệ Chi vào ngày 25-4-2013 chuyện trò về bộ môn Việt Nam học, nhân tiện phỏng vấn người chủ trì trang mạng BVN về một vài vấn đề mà nhiều trí thức nước ngoài hiểu biết về tình hình Việt Nam hiện đang quan tâm. Sau đây là bản ghi vắn tắt những câu hỏi và trả lời giữa hai bên, do phóng viên BVN chấp bút.

Bauxite Việt Nam

Blogger Trương Duy Nhất bị bắt

Ở nơi không thể tồn tại một góc nhìn khác.

Facebook Osin HuyDuc

LỜI CUỐI VỚI NHAU

§ Người Buôn Gió

đại ca ở lại bình an nhé

em té đây

ngày kia em đi Châu Âu

chả biết bao giờ về lại xứ Vệ này

06:22

Thương nhớ Nguyễn Công Hùng

Người Buôn Gió

clip_image001

Vĩnh biệt Nguyễn Công Hùng

Tôi gặp Hùng thật tình cờ, như nhà Phật gọi là có duyên. Mà cũng là có duyên thật bởi tôi biết Hùng qua một nhà sư. Tôi nhớ ngày hôm đó chân còn đang bó bột vì gây xương bàn chân, sư ông Minh Tri gọi điện hỏi tôi mai có đi cùng sư ông làm từ thiện không. Nếu đi thì vào trang www.nghilucsong.net để xem chương trình.

Sư ông Minh Tri là một vị chân tu điềm đạm và giản dị, tôi quen ngài khi ngài còn đang học ở học viện Phật giáo Sóc Sơn. Học viện này khá lớn, nằm trên ngọn đồi cao. Học viện được nhà nước quan tâm ưu ái, nhất là về những chương trình giảng dạy với một tôn chỉ quái gở là ”Đạo Pháp – Dân Tộc – Chủ Nghĩa Xã Hội”. Những vị sư nào học hành qua Học viện này mới có cơ hội tiến thân sau này.

Lúc đó sư Minh Tri đang theo học những ngày đầu ở Học viện Phật giáo, lòng ông còn chưa vướng bụi trần. Bụi trần ở đây có nghĩa là cái tư tưởng mà nhà nước lồng vào các chương trình học của học viện. Sau này ông ra trường tôi cũng không gặp, lần cuối tôi gặp sư ông ở trung tâm Nghị Lực Sống mới cuối năm 2012. Sư ông Minh Tri đã nhận trụ trì một ngôi chùa cũng tương đối ở Hà Nội.

Bản Tin 21/05/2013

 

Về tên nước

Đỗ Như Ly

Ngày 17-5-2013 ông Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã công bố về tên nước trong buổi Họp báo :”Có 2 phương án 1 là CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM và 2 là VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA” và : “Đa số ý kiến nhân dân đồng tình với tên nước CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM, đồng thời phù hợp định hướng con đường mà chúng ta đã chọn là không có vấn đề gì lớn”.

Đúng! Ông Chủ nhiêm Văn phòng Quốc hội (CNVPQH) đã nói rất đúng, chính xác! Đó là “phù hợp định hướng con đường chúng ta chọn“; nhưng vấn đề là “chúng ta “ ở đây là những ai, là “chúng ta” nào? Nếu “chúng ta” là tất cả đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam thì cũng quá đúng (tuy độ chính xác chưa chắc được 100%); song nếu “chúng ta” là thay mặt cho toàn bộ dân VN thì chắc chắn là sai cũng 100%. Chẳng lẽ ông CNVPQH không thấy rằng: chỉ nói trên đất nước hình chữ S này cũng có không ít người (chưa kể gần 3 triệu Việt kiều ở nước ngoài) không yêu, không thích, không ưa, không muốn… “con đường mà chúng ta chọn” sao?

Nếu ông không biết như vậy thì quả thực ông chưa gần dân với tư cách Đại Biểu của dân do dân bầu ra,còn nếu ông biết nhưng phải báo cáo sai để lấy thành tích thì khỏi phải bàn! Vì theo thông lệ ở VN ta, các báo cáo thông thường đều muốn đẹp lòng cấp trên, mát lòng lãnh đạo! Người ta nói như vậy là ông đã quan liêu, không hiểu tình hình thực tế xã hội, không đếm xỉa gì đến dư luận quần chúng, không biết gì đến nỗi lòng người dân khi nói ra “chúng tôi chán quá rồi” thì có phải là nói xấu ông không?

Hồi ký trên những nẻo đường chiến tranh

PHẦN CUỐI: “CUỘC CHIẾN”… GIỮA THỜI BÌNH

Nguyễn Anh Dũng

1. Hiện tình đất nước

Những ai đã từng sống trong cuộc chiến, đều cảm nhận được sự chết chóc và hủy diệt của chiến tranh. Vì vậy đấu tranh bảo vệ hòa bình không chỉ là tâm nguyện mà còn là hành động của những người có lương tri trên toàn thế giới.

Việt Nam cũng không nằm ngoài bối cảnh như vậy, chiến tranh kết thúc cách nay đã 38 năm. Tuy nhiên dư âm của cuộc chiến vẫn diễn ra, mặc dù không có chiến tuyến, không có quân ta quân địch. Không có các binh chủng hợp thành với các loại vũ khí hạng nặng. Nhưng hòa hợp dân tộc vẫn chưa được thực hiện, cuộc chiến giữa thời bình vẫn diễn ra không kém phần quyết liệt.