Category Archives: Tù nhân lương tâm

Đôi dép tổ ong

Chiều rơi trong ánh hoàng hôn nhạt dần bên kia chân trời. Bữa cơm chiều đạm bạc như thường lệ xong từ lâu. Dạo này, anh ăn cũng không bao nhiêu. Sau những lần tuyệt thực, dạ dày chắc giận anh vì ngược đãi nó. Thỉnh thoảng nó ghẹo anh một chút mà làm anh không chợp mắt nổi cả đêm.
Không gian quanh anh chẳng có gì lạ lẫm với hơn sáu năm trải qua mười một nhà tù. Anh đã quen với nó.
Gió xào xạc bên vài gốc chuối xa xa. Anh đưa mắt nhìn ra khoảng trống trầm buồn và yên ắng trong màu tím u uất.
Trên bệ xi măng, nơi vừa là giường ngủ vừa là chỗ cất giữ những kỷ niệm trong bọc quần áo cũ, lấp ló một chiếc áo thun xám, nhàu nhỉ như những năm tháng tù đày. Tuy vậy, anh quý trọng nó như thân mình và chỉ mình anh biết nó quan trọng như thế nào.

Từ đôi dép của ca sĩ Don Hồ, tới đôi dép Điếu Cày

 Hầu hết mọi người theo dõi thời cuộc, đều mến thương anh Điếu Cày, mỗi người sẽ thâu nhận vào mình một hình ảnh nào đó. Tôi thương anh nhất, ngày ra tòa, cùng với cô Tạ Phong Tần, đôi mắt cô Tần nhìn trừng trừng vào bọn quan tòa, giá như được tự do, chắc cô xé xác những người đang ngồi xử án, anh Điếu Cày, nhìn vô định, ánh mắt bàng hoàng, chan chứa, gởi về một chốn xa xăm. Không hiểu anh đang nghĩ gì, mức án ngoài tưởng tượng chăng? Lo nghĩ về gia đình? Thời gian thăm thẳm, biết mình sẽ ra sao? Bao nhiêu công cuộc dang dở, biết sẽ thế nào? Tự gẫm lại việc mình làm, chẳng phải là tội, ánh mắt đầy ngạc nhiên, với sự kết án hơn 12 năm? Từ khi xử án, tới bây giờ tôi vẫn nhớ, vẫn rất thương, vẫn hoài suy đoán về ánh mắt của anh, ngày ra tòa. (1)
Nhưng chắc chắn anh và tất cả, kể luôn đảng CS cầm quyền, không ngờ có ngày anh qua Mỹ, qua với đôi dép nhựa tổ ong!

Số phận con người, số phận đất nước

“…Những người dân yêu nước lần lượt bị tống vào ngục tù rồi trở thành món hàng sống để nhà nước vô nhân đạo, chà đạp lên phẩm giá con người mang ra cò kè mua bán, đổi chác với thế giới văn minh nhằm vớt vát chút lợi ích chính trị và kinh tế để nhà nước độc tài cố tồn tại trong đơn độc, lạc lõng giữa thế giới dân chủ văn minh. Những khí phách và tâm hồn Việt Nam nồng nàn yêu nước lần lượt bị xua đuổi đi khỏi đất nước. Còn người đầu hàng giặc thì vững vàng trên ngai vàng cai trị đất nước. Tình cảnh bi thảm đến mức như vậy làm sao không mất nước!…”

Những vần thơ tặng người Chiến binh kiên cường Điếu Cày Nguyễn Văn Hải

Điếu Cày, hẹn ngày gặp lại
Có anh “bộ đội cụ Hồ”
Đồng chí thì ghét, “cựu thù” lại thương?…
Bên ấy xa quê Anh chớ buồn
Bên này quốc nội nhắc Anh luôn
Đây nhà tù lớn ngàn tay vẫy
Gửi cánh chim xa cả Quốc hồn

Công an sách nhiễu nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa – một trong những đại diện của Phong trào Chúng Tôi Muốn Biết

 

Vào tối ngày 24.10.2014 công an Hà Nội đã đến nhà trọ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa để kiểm tra giấy tờ tùy thân của ông. Ông đã bị đưa về công an phường Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Công an Hà Nội sau khi kiểm tra thì đã tìm lý cớ để có thể sách nhiều nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Lý do ông Nghĩa bị “mời” và bị áp giải lên đồn công an là giấy phép lái xe và thẻ hội viên Hội nhà văn của ông là “không hợp lệ”.

VẬN ĐỘNG HỖ TRỢ TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐẶNG XUÂN DIỆU

Thụy My (RFI)

 Các thân hữu biểu tình trước cổng trại giam ngày 22/10/2014 
đòi trả tự do cho Đặng Xuân Diệu. DR 

Sáng 22/10/2014, khoảng 50 người gồm các thân hữu, giáo dân và thân nhân đã đến trại giam số 5 ở Thanh Hóa đòi được thăm tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu, một trong số 14 thanh niên Công giáo ở Vinh bị bắt cách đây ba năm và bị lãnh án 13 năm tù giam.
Read more of this post

Người khởi xướng chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết liên tục bị CA gia tăng khủng bố

Trong nhiều ngày gần đây, lực lượng công an liên tiếp dùng nhiều thủ đoạn khủng bố nhắm vào gia đình blogger Phạm Thanh Nghiên – người khởi xướng chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết tại Hải Phòng.

Kể từ khi chiến dịch “Chúng tôi muốn biết” khởi xướng hôm 2 tháng 9 đến nay, Phạm Thanh Nghiên cho biết công an thường xuyên canh gác, bao vây nhà.
Hồi tuần truớc, một trong số những công an mặc thường phục theo blogger này ra tiệm cắt tóc để chửi bới, xúc phạm cô rất nặng nề.
Thậm chí, tên này còn đe dọa giết người và đời mang xe đến ủi sập nhà Phạm Thanh Nghiên.

HÀNH TRANG CỦA NGƯỜI YÊU NƯỚC ĐIẾU CÀY ĐẾN MỸ

Tấm chăn và chiếc khăn len quàng cổ đã giữ ấm cho ông trong những mùa đông giá rét ở trại tù ngoài Bắc.

 

Những lá thư từ bạn tù mà ông đã khâu vào chiếc áo của mình. Những mảnh giấy, mảnh vải nhẹ tênh nhưng trĩu nặng tâm tư của biết bao người bị tù đày chỉ vì yêu nước.

Read more of this post

Hãy lên tiếng bảo vệ Lê Thị Phương Anh – nhân chứng tội ác của lãnh đạo nhà nước Việt Nam

Bài “Hãy lên tiếng bảo vệ Lê Thị Phương Anh – nhân chứng tội ác của lãnh đạo nhà nước Việt Nam” của chị Ngô Thị Hồng Lâm mới đăng trên trang Bauxite Việt Nam hôm qua đã bị rút xuống một một cách đầy bí ẩn.

Điều này chứng tỏ bè lũ cướp nước và bán nước Hoàng Trung Hải – Nguyễn Tấn Dũng – Nông Đức Mạnh rất lo sợ trước áp lực của dư luận; chúng đã gây áp lực buộc BBT Bauxite Việt Nam phải gỡ bài viết xuống.

Tôi kêu gọi dư luận trong và ngoài nước tiếp tục lên tiếng về vụ việc đặc biệt nghiêm trọng này; nó ảnh hưởng đến vận mệnh đất nước này, tức là ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai của mỗi người VN chúng ta.

Hiện, bài này vẫn còn đọc được trên cached của Google: http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:C-itqjXHyvgJ:www.boxitvn.net/bai/30072+&cd=1&hl=en&ct=clnk&gl=vn

Read more of this post

Mong anh Điếu Cày sẽ đi khắp nước Mỹ, Âu, Châu Á vận động cho nhân quyền dân chủ ở VN.

Theo Facebooker: Nhành Lan Rừng

Mình mong có thể với tâm và tầm của anh Điếu Cày anh ý sẽ đi khắp nước Mỹ và Châu Âu, Châu Á vận động cho nhân quyền dân chủ ở VN. Nếu vậy thì tốt cho dân ta quá. Ko thể gì sống động , cụ thể hơn một ” nhân chứng bằng xương bằng thịt đã từng ăn ngủ cùng với chất thải của mình ” suốt gần một thập kỷ mà ko được người nhà thăm nuôi chu đáo… Chế độ tàn ác, phi nhân vẫn diễn ra tùng ngày mỗi giờ tại đất nước mà nửa cuộc đời anh đã trải qua và chứng kiến.
Mình mong anh ý hãy đi khắp thế giới, kêu gọi cho nhân dân VN có được dân chủ.

Read more of this post

BBC: Nhân quyền Việt – Mỹ qua vụ blogger Điếu Cày sang Mỹ

BBC và các khách mời thảo luận trực tuyến nhân sự kiện blogger hàng đầu của Việt Nam, ông Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải được ra tù và sang Hoa Kỳ.

Quốc Phương của BBC chủ trì cuộc thảo luận với các khách mời là anh Nguyễn Trí Dũng, con trai blogger Điếu Cày, từ Sài Gòn; Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, blogger, nhà hoạt động mạng xã hội, từ Nha Trang; anh Nguyễn Tiến Trung, thạc sỹ tin học, cựu tù nhân chính trị từ Sài Gòn; ông Jonathan London, Tiến sỹ, Đại học Thành thị Hong Kong; ông Nguyễn Lân Thắng, kỹ sư, nhà hoạt động xã hội từ Hà Nội, ông Trần Nhật Phong, nhà báo, đạo diễn điện ảnh từ California, Mỹ; và ông Phạm Chí Dũng, tiến sỹ, Chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam Độc lập từ Sài Gòn.

 

ĐIẾU CÀY – NGUYỄN VĂN HẢI tại phi trường LAX California 10/21/2014

Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải nhà báo tự do, bút hiệu Điếu Cày, được Hoa Kỳ can thiệp và cấp quy chế tị nạn chính trị đến tại Hoa Kỳ trong chuyến bay tối hôm 21 tháng 10 năm 2014. Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được chuyển thẳng từ nhà giam Nghệ An ra thẳng phi trường Nội Bài vào lúc 8 giờ tối, với chuyến bay chuyển tiếp từ Hồng Kông đến Los Angeles California. Gia đình,thân nhân ông Hải không hề biết chuyến đi bất ngờ này vì tà quyền hán nô cộng sản Việt Nam đã không thông báo, hay cho gia đình ông Hải được gặp mặt từ biệt ĐIẾU CÀY

Thư của TNLT Trương Duy Nhất gửi cho anh Điếu Cày khi còn ở ngục tù cộng sản, trước khi anh rời nhà tù CSVN đi Mỹ.

Hành trang của Điếu Cày mang theo khi đi Mỹ. Ngày đầu tiên trên đất khách quê người.

Anh Hải ,

Buổi chiều 11/07/2014, hôm đầu em nhập trại, nghe tin Điếu Cày ở trại này, phòng sát bên em … giật mình mừng. Mừng đến giật mình ! Ngay cả những thằng “ phe khác ” , những tên gián điệp như lão tiến, thằng Thuận cũng phải thốt lên “ Trưng Duy Nhất vào đây khiến Điếu Cày như được chấp thêm cánh”. Câu này đúng cả với Trương Duy Nhất.

Ngày nào cũng vậy, mấy lần anh là “đài” giao lưu thông tin với nhau. Hình ảnh Điếu Cày gầy nhom, quần đùi cởi trần giơ xương sườn…

Read more of this post

Đồng bào Hải ngoại nồng nhiệt chào đón Điếu Cày tại phi trường Los Angeles

BỔ NHIỆM ĐẠI SỨ NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM TẠI LIÊN HIỆP QUỐC.

Theo Faceboker: Tuyen Xich Lo


THÔNG CÁO
Do các giá trị nhân quyền và dân chủ bị chà đạp bởi chính quyền công sản VIỆT NAM,nhân dân VIỆT NAM quyết định bổ nhiệm ông NGUYỄN VĂN HAỉ tức bloger ĐIẾU CÀY làm đại sứ đặc trách về nhân quyền và dân chủ tại LIÊN HIỆP QUỐC,với quá trình đấu tranh và bị giam cầm cũng như ngược đãi,nhân dân chúng tôi tin tưởng ông NGUYỄN VĂN HẢI có đủ tư cách cũng như năng lực, để thúc đẩy và giám sát sự thi hành các công ước quốc tế về nhân quyền mà nhà cầm quyền VIỆT NAM đã ký với LIÊN HIỆP QUỐC,cũng như các nội dung về dân chủ đã nêu và phải nêu trong hiến pháp cũng như luật pháp.

Read more of this post

Gs. Allen Weiner: Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục vi phạm nhân quyền

VRNs (22.10.2014) – California, USA – ngày 21 tháng 10 năm 2014, Giáo sư Allen Weiner, giám đốc Chương Trình Luật Quốc Tế và Đối Chiếu tại trường Đại Học Luật Stanford, ngày hôm nay đã gởi thông tin cập nhật liên quan đến kiến nghị đã được trình lên Ủy Ban Điều Tra Về Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (UNWGAD) tại Geneva tháng Bảy năm 2012 đặt vấn đề về việc bắt giữ phi pháp và tiếp tục giam cầm mười sáu nhà hoạt động xã hội và chính trị tại Việt Nam.

Read more of this post

Blogger Điếu Cày đã đến Mỹ

(22.10.2014) – California, USA – Blogger Nguyễn Văn Hải hay còn gọi là Điếu Cày – là một tù nhân chính trị có tiếng ở VN đã đến phi trường Los Angeles vào lúc 21:00 giờ California, USA ngày 21.10, tương đương với 12 giờ VN ngày 22.10.

Hiện nay, tại phi trường Los Angeles có rất nhiều người yêu mến ông Hải đang chờ đợi đón ông.

141022007 141022009

Read more of this post

Điếu Cày phát biểu tại phi trường Los Angeles.


“Tôi thấy chính phủ Hoa Kỳ thì mong muốn tôi trở thành một công dân của Hoa Kỳ nhưng tôi không hiểu tại sao chính phủ Việt Nam lại muốn trục xuất tôi.

“Những việc tôi làm chỉ mang lại lợi ích cho dân tộc Việt Nam, cho tổ quốc Việt Nam. Điều đó đáng để chính phủ Việt Nam phải suy nghĩ.”

Vào Facebook, sau đó click vào link bên dưới xem clip phát biểu tại phi trường Los Angeles của Blogger Điếu Cày:

https://www.facebook.com/video.php?v=912368052109271&set=vb.228458913833525&type=2&theater

Lời phát biểu cua Bloger Điếu Cày khi vừa bước chân đến Hoa Kỳ

 

Điếu Cày: Đường dài đến Tự Do

Đoạn video clip trên được thực hiện trong lúc Điếu Cày đang đáp chuyến bay đến Los Angeles. Bản nhạc sử dụng trong clip là ca khúc “Ordinary Love” của nhóm U2 sáng tác nhằm vinh danh Nelson Mandela.

Riêng đối với cá nhân tôi, giữa Điếu Cày và Nelson Mandela có quá nhiều điểm tương đồng, nhất là về tinh thần đấu tranh bất khuất, không lùi bước trước bạo quyền.

 

Tù Nhân Lương Tâm Fx. Đặng Xuân Diệu chỉ nhìn thấy được giọt nước mắt của người nhà từ xa xa.

Theo Facebooker: Viet Khang

Hành trình từ Nghệ An ra đến trại 5, Yên Định, Thanh Hóa là một quảng đường khá xa, thế nhưng vì yêu mến người con yêu nước đang dần chết trong sự hèn ha và độc ác̣ của cán bộ trại giam số 5, nên những anh em yêu mến tự do, quyền con người, tù nhân lương tâm từ Nghệ An và những anh em hội bầu bí từ Hà Nội cũng trở về trại giam số 5 để đòi cán bộ trại 5 cho người nhà gặp anh Diệu. Có xe xuất phát từ 22h đêm hôm trước, có xe xuất phát từ 4h sáng. Hành trình lần này có linh mục Gioan Nguyễn Đình Thục, cha là người đặc biệt lên tiếng cho những thanh niên công giáo đang bị giam cầm tại các trại giam.

Read more of this post

“Ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang ngồi trên máy bay đi Hoa Kỳ”

“Ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang ngồi trên máy bay đi Hoa Kỳ”. Một nguồn tin không muốn nêu tên từ Hà Nội vừa thông báo với đài Á Châu Tự Do RFA tin này tối thứ Ba 21/10/2014.

 

Blogger Điếu Cày được trả tự do và bị buộc sang Mỹ

RFA 21.10.2014
2014-10-21
dieucay-airport-600.jpg

Một bức hình đang lan truyền trên mạng xã hội được cho là nhân viên an ninh đang đưa ông Điếu Càng Nguyễn Văn Hải ra sân bay Nội Bài, quá cảnh Hồng Kông, trước khi sang Mỹ.

photo courtesy

Các nguồn tin đáng tin cậy phát xuất từ các viên chức Ngoại Giao Hoa Kỳ cho Đài Á Châu Tự Do RFA biết, ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày đã được Việt Nam trả tự do và đang trên đường đến Hoa Kỳ.

Tại Việt Nam, con trai blogger Điếu Cày là anh Nguyễn Trí Dũng cũng cho biết là anh đã nhận được tin nhắn tứ Tòa Đại sứ Mỹ ở Hà Nội báo tin cha anh là ông Nguyễn Văn Hải đã được Việt Nam trả tự do và đang trên máy bay đến Los Angeles.

Read more of this post

Blogger Nguyễn Văn Hải trên đường đến Hoa Kỳ

VRNs (22.10.2014) – Vào lúc 22 giờ 35, ngày 21.10.2014, anh Nguyễn Trí Dũng, con trai Blogger Nguyễn Văn Hải cho biết: “Từ Hồng Kông bố tôi gọi điện thoại về. Bố tôi muốn gặp tất cả mọi người. Bố tôi gửi lời cám ơn đến tất cả mọi người.”

Anh Trí Dũng bày tỏ niềm vui: “Tôi cảm thấy rất vui vì bố an đã được tự do, tự do thật sự. Với những gì vừa trao đổi với bố, tôi tin rằng, ông lúc nào cũng sẵn sàng gặp gỡ và chia sẻ cho thế giới được biết những gì đang thực sự xảy ra trong nhà tù cs Việt Nam. Tôi hy vọng, ông có thể tạo được một bàn đạp để kéo bức rèm đang che phủ chính sách giam giữ tàn ác với tù nhân của cs VN. Từ đó những tù nhân vẫn còn đang bị đày đọa, tra tấn trong bóng tối sẽ được tự do, hoặc ít nhất là không còn bị tra tấn bằng cách này hay cách khác nữa.

Read more of this post

TIN KHẨN VỀ BLOGGER ĐIẾU CÀY NGUYỄN VĂN HẢI

TIN KHẨN

Theo 1 nguồn tin đáng tin cậy, hiện nay nhà cầm quyền Việt nam đưa anh Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) ra sân bay Nội Bài để xuất cảnh.

Theo nguyện vọng của chị Dương Thị Tân: chị có nói với tôi nhờ các anh em ở Hà nội đến sân bay Nội Bài để hỏi về việc đưa anh Hải ra nước ngoài. Chị cho biết đưa anh Hải đi không báo cho gia đình biết

Read more of this post

Bức tâm thư của người vợ có chồng mang án tù chung thân gửi đến các tổ chức bảo vệ nhân quyền.

Tôi mong muốn báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng hãy giúp tôi đăng tải tất cả sự thật này để các tổ chức bảo vệ nhân quyền cũng như tất cả những người quan tâm đến vụ án này biết được và lên tiếng bảo vệ chúng tôi để Nhà nước Việt Nam trả lại tự do cho chồng tôi cùng tất cả đệ tử của Ngài, quyền tự do mà vốn dĩ tạo hóa đã ban cho tất cả mọi người. Đó cũng là bảo vệ sự công bằng trong xã hội. Tôi rất đau lòng, đau mà không nói được nên lời. Tôi chỉ biết mượn tâm thư này để giải bày nỗi lòng mình, để mọi người có thể chia sẻ cùng chúng tôi nỗi đau, nỗi oan khiên này.

phan van thu

Defend The Defenders | 20/10/2014
Võ Thị Thanh Thúy

Tôi tên Võ Thị Thanh Thúy, sinh năm 1967, hiện đang ngụ tại địa chỉ 646 Trần Phú, thị xã An Nhơn, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định.

Hôm nay, tôi mượn bức tâm thư này để nói lên những sự thật bị khuất lấp trong vụ án có tên Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn. Đó cũng là tâm sự, là nỗi lòng của tôi, người có chồng đang mang án tù chung thân trong khi chỉ truyền dạy chánh pháp để giúp con người hướng đến cuộc sống chân thiện mỹ.

Read more of this post

Chúc mừng sinh nhật TNLT Paulus Lê Văn Sơn


Hôm nay ngày 19/10/2014 hội Bầu Bí Tương Thân , hội Phụ Nữ Nhân Quyền và bạn bè của Sơn đã mang Hoa, Thiệp Chúc Mừng Sinh Nhật đến cổng trại giam Ba Sao, Hà Nam nơi Sơn đang bị giam cầm vì Sơn đã dám hành động và lên tiếng đấu tranh cho Công Lý và Sự Thật.

  Paulus Lê Văn Sơn là 1 nạn nhân trong vụ án 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành. Sơn bị bắt ngày 03/08/2011 . Ngày 08/01/2013 tòa sơ thẩm kết án 13 năm tù 5 năm quản chế theo khoản 1 điều 79 bộ luật hình sự với cáo buộc  “ hoạt động lật đổ chính quyền”. Ngày 23/5/2013 tòa phúc thẩm giảm xuống còn 4 năm tù giam 4 năm quản chế.

Read more of this post

Blogger Điếu Cày trong mắt bạn tù

Tri Dung Nguyen (con trai bogger Điếu Cày)

Mình đã nghe bố kể nhưng có lẽ những lời của bác Nghĩa đã mô tả toàn cảnh hơn về những gì đang diễn ra với tù nhân chính trị trong nhà tù cộng sản Việt Nam (thậm chí điều mình chưa hề nghe). Thật khủng khiếp

—————————

Blogger Điếu Cày, một trong những tên tuổi hàng đầu trong danh sách những nhà hoạt động ôn hòa mà thế giới thúc giục Hà Nội trả tự do

Blogger Điếu Cày, một trong những tên tuổi hàng đầu trong danh sách những nhà hoạt động ôn hòa mà thế giới thúc giục Hà Nội trả tự do

Mấy ngày gần đây khi Việt Nam phóng thích vài tù nhân lương tâm giữa bối cảnh Mỹ dỡ bỏ phần nào lệnh cấm vận võ khí cho Hà Nội, công luận trong và ngoài nước một lần nữa tập trung chú ý đến tên tuổi một blogger đang thọ án 12 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vì các hoạt động phản đối Trung Quốc xâm lược Biển Đông và cổ súy cho dân chủ-nhân quyền Việt Nam.

Read more of this post

Đêm nhạc Đấu tranh ” Chúng Tôi Muốn Biết” P2

Đêm nhạc Đấu tranh ” Chúng Tôi Muốn Biết” P1

 

Nhạc Phẩm Bữa Cơm Tù – Nhạc & Lời Quốc Nội

Nhớ! Anh Đặng Xuân Diệu, Ls Lê Quốc Quân, Paulus Lê Sơn, Ns Trần Vũ Anh Bình… Những người chưa một lần gặp.
Nhớ! Trần Minh Nhật. Sau một lần tranh luận nảy lửa, rồi biệt tăm!
Nhớ! Chị Tạ Phong Tần. Sau bữa cơm trưa gia đình, chả thấy chị đâu!
Nhớ! Cô Bùi Hằng với nụ cười hiên ngang, ngạo nghễ. Bỗng, trống vắng!
Cuộc đời này, tôi nợ họ.

 

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- An ninh bộ gặp cô Đỗ Thị Minh Hạnh trước khi xuất cảnh, ngày 16.10.2014

Suong Quynh

AN : “Cho đi, nhưng không cho về, chứ đừng tưởng muốn làm gì thì làm.”
* Ơ , câu này nghe quen quen ta
Được cái vui là băng này do chính nội bộ CA cung cấp. Vậy có đồng chí là AN nhưng mà tốt.

 

DỰ THẢO CƯƠNG LĨNH HÀNH ĐỘNG LIÊN MINH DÂN CHỦ VIỆT NAM

Kính gửi:

1/ Lực lượng hoạt động dân chủ Việt Nam và vì quyền con người cho nhân dân Việt Nam!

2/ Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài!

3/ Chính phủ,cơ quan ngoại giao và nhân dân các quốc gia toàn thế giới!

4/ Phóng viên báo chí, cơ quan ngôn luận Việt Nam và quốc tế!

5/ Đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền Việt Nam!

6/ Hội đồng ASEAN và Liên hợp quốc!

7/ Hội đồng Nhân Quyền Liên hợp quốc!

Tôi là chí sĩ yêu nước Lê Thăng Long, tên bídanh là Lincoln Lê. Tôi xin viết tóm tắt công bố bản dự thảo cương lĩnh hành động liên minh dân chủ Việt Nam. Đây là quan điểm cá nhân của tôi góp phần xúc tiến vận động thành lập liên minh các lực lượng dân chủ Việt Nam. Kèm theo bản dự thảocương lĩnh này là bản dự thảo điều lệ thành lập liên minh các lực lượng dân chủ Việt Nam. Tôi kêu gọi mọi cá nhân và mọi nhóm hành động dân chủ Việt Nam hãy viết công bố theo ý tưởng riêng của mình về dự thảo cương lĩnh hành động cho lực lượng dân chủ Việt Nam. Khi họp bàn về tuyên bố ra đời chính thức liên minh dân chủ Việt Nam sẽ công bố cương lĩnh hành động chính thức của liên minh các lực lượng dân chủ Việt Nam. Cương lĩnh chính thức dựa trên cơ sở chắt lọc những ý tưởng hay của các bản dự thảo cương lĩnh của các cá nhân và nhóm hoạt động dân chủ Việt Nam viết. Cương lĩnh chính thức do các thành viên tham gia thành lập liên minh các lực lượng dân chủ Việt Nam tham gia biểu quyết tán thành. Có thể tổ chứcnhiều hội nghị trực tiếp hoặc trực tuyến để tiến tới thành lập liên minh các lực lượng dân chủ Việt Nam.

Read more of this post

Lời kêu gọi thực thi Quyền Được Biết của người dân: “Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”

Lời kêu gọi thực thi Quyền Được Biết của người dân: “Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô”

Để tiếp tục thực hiện điều “Chúng Tôi Muốn Biết”, một văn bản “Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô” sẽ được trao cho Quốc hội vào ngày:
Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014, tại:
Ban Dân Nguyện – 22 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội
Văn phòng Quốc hội – 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn.

Cho đến thời điểm này, tại Hà Nội và Sài Gòn đã lựa chọn ra một số đại diện để trực tiếp đi trao bản yêu cầu cho Ban Dân Nguyện và Văn Phòng Quốc Hội vào ngày 15/10 sắp tới.
Quyền Được Biết là một quyền phổ quát của mọi công dân và Hội nghị Thành Đô có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh của dân tộc. Do đó, chúng tôi xin kính mời mọi người hưởng ứng tham gia vào việc trao yêu cầu này.
Thời gian tập trung tại 2 địa điểm nêu trên là vào lúc 9 giờ sáng.

Read more of this post

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: “Mật ước Thành Đô phải được bạch hóa

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa: “Mật ước Thành Đô phải được bạch hóa
Tôi hiểu rằng tôi có quyền được biết nội dung mật ước Thành Đô là gì, bởi vì tôi có các quyền dân sự và chính trị được xác định trong hiến pháp và tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của Liên Hợp Quốc.

Mặc dù giới cầm quyền độc tài phủ nhận, tôi cũng xin chia sẻ quyền được biết với tất cả mọi người trong yêu sách do Mạng Lưới Blogger Việt Nam phát động. Tôi muốn yêu sách đó đến được quốc hội Việt Nam – ‘là cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước’ do hiến pháp quy định.

Tôi kêu gọi các bạn, những ai quan tâm đến vận mệnh quốc gia – trong đó có anh em văn nghệ sỹ hãy tham gia vào Chúng Tôi Muốn Biết và hành động cấp thiết trước mắt là rủ nhau cùng đưa bản yêu sách Chúng Tôi Muốn Biết đến quốc hội để mật ước Thành Đô phải được bạch hóa.

Tôi xin trân trọng cảm ơn.
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

(Video) Cà Phê Tối- TNLT Trương Minh Tam: Hãy cứu lấy tính mạng TNLT Đặng Xuân Diệu, ngày 08.10.2014

Thân nhân của Tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương lên tiếng

(04.04.2014) – Thanh Hóa – Kính gửi: Tất cả các quý cá nhân cũng như tổ chức trong cũng như ngoài nước; trong thời gian qua đã có nhiều nỗ lực để quan tâm và vận động cho em gái tôi là Hồ Thị Bích Khương, hiện đang bị buộc phải chịu án tại nhà tù K4 trại 5 Thanh hóa.

140404005Kính thưa quý vị: Đây là lần thứ 3 em gái tôi phải chịu cảnh tù đầy chỉ vì đã có những nỗ lực đấu tranh cho quyền con người được tôn trọng tại Việt Nam. Lần này em tôi bị nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam kết án 5 năm tù giam và 3 năm quản chế. Trong thời gian bị tạm giam điều tra và chờ đưa ra xét xử, em tôi đã nhiều lần bị đánh đập, bị trại giam kỷ luật với hình thức biệt giam và cắt thăm nuôi mỗi lần một tháng. Cũng trong thời gian tạm giam tại trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ an, do không đồng ý  lăn dấu vân tay và ký nhận vào hộ sơ vụ án, nên em tôi đã bị công an tên là Thái Hoàng cán bộ trinh sát trại tạm giam công an tỉnh Nghệ an lôi kéo vặn tay để ép em tôi lăn tay đỉm chỉ vào hồ sơ, làm cho vết gãy nơi xương vai trái vốn đang trong thời gian ghép đinh bị gãy trở lại.

Sau phiên sơ thẩm em tôi bị chuyển sang nhà tạm giam chờ thi hành an của trại giam này. Em tôi bị giam tại nhà giam B4b của trại giam Nghệ an do nữ quản giáo tên Hường phụ trách. Tại nhà giam này em tôi bị nữ quản giáo Hường nhiều lần mở của buồng giam cho các phạm nhân khác vào đánh đập em tôi. Trong phiên tòa phúc thẩm xử  em gái tôi đã tố cáo trước tòa về việc cô bị bạo hành trong trại giam, nhưng Hội đồng xét xử đã không quan tâm tới những lời tố cáo của cô. Read more of this post

Người phản đổi Dự Án Boxit đã ra đi

(04.04.2014) – Đăk Nông – Sau những ngày tháng được chăm sóc trong vòng tay yêu thương của vợ và các con, cùng với sự quan tâm chia sẻ của những người yêu mến và cảm phục tinh thần yêu quê hương đất nước, thầy Đinh Đăng Định đã ra đi vào lúc 21h40 phút ngày 03.04.2014, tại số nhà 214 khu 4 thị trấn Kiến Đức, huyện Đăk R’lấp tỉnh Đắk Nông.

Trong những ngày tháng cuối cùng chiến đấu với cơn đau của bệnh tật, thầy Đinh Đăng Định có một mong muốn là được các Cha Dòng Chúa Cứu Thế lo lắng về hậu sự cho thầy, trước và sau khi Thầy về với đất mẹ, về với nơi mình được sinh ra.

10h30 phút ngày 03.04, từ nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (Kỳ Đồng), chúng tôi theo hướng Tây Nguyên để tiến về phía Đăk Nông. Trên đường đi, một người bạn của thầy Định chia sẻ “Thầy Định vì lên tiếng Boxit liên quan tới Trung Quốc do vậy bị đầu độc, tất cả những người tù chính trị còn lại trong trại giam và lên tiếng chống Trung Quốc không ngoại trừ [cũng có thể] bị đầu độc”. Tôi suy nghĩ sao nhà cầm quyền đất nước này lại có thể hèn nhát đến vậy chăng? Sau 5 giờ đồng hồ trên xe, chúng tôi dừng lại trước cửa của ngôi nhà cũ với bảng số – 214 Nơ Trang Long, khối 4 Thị Trấn Kiến Đức – Đắc Lấp – Đăk Nông. Ngôi nhà gỗ cũ kỹ thân thuộc này là nơi một người yêu nước đã công khai phản đối dự án khai thác Boxit đang sống những giây phút cuối cùng của một đời người. Read more of this post

Tạm biệt thầy giáo Phêrô Đinh Đăng Định

VRNs (04.04.2014) – Sài Gòn – “Con vẫn không tin bố con mất” – cháu Thảo, con thầy giáo Đinh Đăng Định nói với chúng tôi về thân phụ của mình khi ông đã tạ thế hơn 30 phút.

Thảo kể, trước đây khi bố bị bắt, gia đình sợ, và vì cũng không hiểu rõ việc bố làm, nên cũng mặc cảm bố phạm tội. Nhưng khi bắt đầu đi tìm cách cứu bố khắp nơi, thì sự thật sáng ra dần dần. Bố không phải là người phạm tội, mà bị người ta ép tội ghép án oan.

Khi dự án Bôxít ở Nhân Cơ, tỉnh Đăk Nông chuẩn bị đưa vào hoạt động, thầy giáo Đinh Đăng Định đã công khai lên tiếng phản đối dự án này, vì theo ông nó làm hủy hoại môi trường sinh thái Tây Nguyên, và có nhiều nguy cơ khác xảy ra cho người dân và quốc gia Việt Nam.

Những ý kiến của ông về khoa học môi trường và xã hội học lại được bộ phần giám định văn hóa kết luận là sai, dẫn đến  việc ông bị bắt vào tháng 10 năm 2011 và bị đưa ra xét xử sơ thẩm ngày 09.08.2012 với bản án 6 năm tù theo Điều 88 Bộ luật hình sự, tức là tuyên truyền chống nhà nước. Ngày 21.11.2012 tòa án tỉnh Đăk Nông xử y án và tống ông vào nhà tù An Phước, tỉnh Bình Dương. Read more of this post

(Video) Bài Hát ‘Khỏe Re Như Con Bò Kéo Xe’, Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu -3.4.2014

 

(VIdeo) KHỎE RE NHƯ CON BÒ KÉO XE – NGUYỄN BẮC TRUYỂN – NHẠC SỸ NGUYỄN HỮU CẦU

 

www.ducme.tv -VNTQ- Ông J.B Nguyễn Hữu Cầu làm chứng về quyền năng…

 

(Video) Gặp các nhân chứng, nạn nhân trong vụ bắt Bùi Thị Minh Hằng tại Lấp Vò, Đồng Tháp.

 

Có gì “đồng thanh tương ứng” giữa người tù đang cận kề bên cái chết và trang Bauxite Việt Nam?

Nguyễn Huệ Chi

Đọc bài viết “Ba ngàn chữ ký” của Facebooker Lưu Gia Lạc ngày 27-3-2014 khiến tôi sững sờ. Mỗi dòng chữ xúc động của tác giả phơi trải một sự thật phũ phàng làm cho trái tim bất kỳ ai cũng phải đau thắt. Huống nữa là tôi, một trong ba sáng lập viên và là người chủ trì trang Bauxite Việt Nam trong gần suốt 5 năm. Hôm nay, vào lại đường link bài viết đó thì người viết đã rút bài xuống. Ngạc nhiên, không hiểu vì lý do gì, tôi đành đi tìm những thông tin xung quanh thầy giáo Đinh Đăng Định, người ký tên vào bản Kiến nghị Bauxite đợt 4 với số thứ tự 679, lật giở lại một số bài viết cáo buộc ông trên các loại báo chính thống, mới hay tội danh đích thực bao trùm nhất người ta quy cho ông chung quy vẫn là việc ông phản đối Dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Còn những tội khác như “móc nối với các phần tử, tổ chức phản động trong và ngoài nước để xuyên tạc chủ trương, đường lối chính sách pháp luật của Đảng và Nhà nước” (Người lao động 21/2/2012), “đòi đa nguyên đa đảng, phi chính trị hóa lực lượng CA, quân đội và đòi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam” (Công an Đà Nẵng, 21/2/2012), v.v. thì cứ đọc vào bản cáo trạng dành cho bất kỳ người dân Việt nào có ý thức ít nhiều về quyền tự do dân chủ của công dân, từng bị cơ quan chức năng khởi tố và kết án tù, cũng đều thấy câu chữ na ná tuồng như cóp lại của nhau kể cả về câu chữ, cho đến cái chấm phẩy, hay cách dùng những trạng ngữ “chặt chém”. Thế thì, dẫu có rút xuống khỏi trang facebook, trước sau cái giá trị thông báo trong bài viết của người ký tên Lưu Gia Lạc vẫn cứ còn nguyên. Giá trị thông báo ấy không phải là ở sự định lượng – một con số ba ngàn chữ ký đã chính xác hay chưa, thậm chí không có nghìn nào cả cũng vẫn không sao hết – bởi tinh thần cốt lõi mà tác giả tóm bắt được trên gương mặt Đinh Đăng Định là cái thái độ quyết liệt không đồng tình với một kế hoạch đào bới quặng mỏ tại một vùng đất mà kéo theo nó là hàng chục thứ hệ lụy tày đình, do chính người Tàu bày đặt ra và mớm ép, bắt Việt Nam thi hành

Thì ra, vào tháng Tư năm 2009, khi ba anh em chúng tôi, Phạm Toàn, Nguyễn Huệ Chi, Nguyễn Thế Hùng đang căng đầu phấp phỏng tính toán với nhau về một hình thức đấu tranh sao cho hiệu quả – để không đến nỗi không được ai nghe, trở thành vô duyên, cũng không đến nỗi rước lấy tai họa “sứt đầu bươu trán” – nhằm phản bác lại Dự án Bauxite Tây Nguyên mà viên Tổng bí thư của đảng cộng sản thuở ấy mang từ nước Tàu về như một quả bom hẹn giờ thẩy vào “sân” Nhà nước – mà Nhà nước thì cố nhiên ngồi trên đầu hơn 85 triệu dân chúng Việt Nam – và được cả một bộ máy đảng răm rắp tuân theo, lại được ông Chủ tịch Quốc hội bấy giờ đặc biệt “ưu ái” cho lách luật bằng cách băm chặt thành nhiều khúc để ngân sách từng hạng mục nằm dưới mức phải đưa ra thông qua ở Quốc hội, trong khi đó thì ông Phó thủ tướng (mà nay đã “đổi ngôi” giữ chức Chủ tịch Quốc hội) đứng giữa diễn đàn Quốc hội bặm miệng giơ tay chém chém vào không khí mà nói: “Bô xít không thể không làm!”, đến nỗi những lá thư phản đối kiên trì của Võ Đại tướng cũng như nhiều bản thỉnh nguyện của các bậc trí thức công thần liên tiếp gửi lên các vị cầm chịch tối cao đều chẳng ăn nhằm gì; đúng giữa cái lúc tình hình oi ngột như thế thì rải rác khắp nơi trên đất nước từ Nam chí Bắc, ít nhất cũng có hàng chục, chưa nói có thể hàng trăm, tấm lòng thao thức vì sự mất còn của dân tộc trước đại họa tiềm tàng này, cũng đang ngày đêm trăn trở, giằng xé không nguôi, trong đó có thầy giáo Đinh Đăng Định.

Và rồi các kiến nghị dừng Dự án bauxite Tây Nguyên 1, 2, 3, 4, 5… đã lần lượt tung ra, như những tiếng chuông mạnh gióng lên trong dư luận, khởi sự từ đầu tháng Năm, liên tục kéo dài cho đến cuối năm 2009 (và cả năm 2010), cùng lúc với sự xuất hiện trang blog, kế đấy là trang mạng Bauxite Việt Nam, được người Việt khắp trong và ngoài nước nhiệt liệt hưởng ứng, tạo nên một không khí phấn động lạ thường. Việc ký tên vào Kiến nghị, từ chỗ là một việc còn lạ lẫm ngỡ ngàng, xét về mặt tâm lý tiếp nhận, kể cả một chút sợ hãi vô hình phảng phất đâu đó như một ám ảnh, đã nhanh chóng chuyển thành thói quen, một việc làm đàng hoàng chính đáng, làm người ta trở nên bạo dạn. Người ký tên mỗi đợt có lúc lên đến con số nghìn. Các trang mạng bè bạn vì thế cũng bạo hẳn lên với những lời lẽ châm biếm sát sườn, chua cay, chỉ trích thẳng thắn bất kỳ hành vi nào của những kẻ cứ khăng khăng bám víu vào hàng loạt con số tính toán trên giấy để bênh che cho cái Dự án mà ai có lương tri cũng biết là việc đùa với lửa vô cùng dại dột. Thậm chí khi một nhân vật như Lê Dương Quang đại điện cho TKV ra giữa Quốc hội lớn tiếng nhục mạ những người trí thức ký tên vào Kiến nghị, rằng họ đã “ăn phải bả của thế lực thù địch” thì ông ta chỉ chuốc lấy những tai tiếng tày đình vì chính hành vi “ăn có nói không” của mình. Có thể nói một phong trào dân sự bắt đầu dấy lên từ đây, trên một đất nước suốt hàng bao nhiêu năm vốn chỉ biết cúi đầu vâng lệnh “đảng quang vinh”.

Về phía những người xướng xuất Kiến nghị, phải nói cũng đã trải qua nhiều chặng biến thái tâm trạng khác nhau. Nỗi lo lắng buổi đầu tiên đón đợi phản hồi của dư luận là một hồi hộp khôn tả. Tôi còn nhớ đã phải canh giờ chờ đợi VTDH từ Paris gọi điện về báo tin chị đã liên lạc được với GS Trần Văn Khê để cho tôi nói chuyện trực tiếp với ông, trong bụng đang không thật tự tin bỗng thở phào sung sướng khi đầu dây bên kia vị GS già cất tiếng nhận lời ký tên. Và khi con số người ký mỗi ngày một tăng, mỗi đợt lại có thêm hàng trăm người mới xin ghi danh, và hàng ngày cả ba sáng lập viên đều nhận rất nhiều thư điện tử phản hồi cổ vũ, thì chúng tôi bỗng trở nên vững bụng hơn, có khi chuyển từ trạng thái căng thẳng ban đầu sang cái thái cực gọi là lạc quan tếu nữa, vì nghĩ rằng thế nào thì ông đảng và ông nhà nước cũng sẽ phải thột tỉnh trước “cánh chim báo bão”, sẽ lắng nghe và chấp nhận tiếng nói của “lòng dân”. Trong vòng 4 tháng tính từ đầu tháng Năm 2009, Kiến nghị bauxite đúng là “diều gặp gió” cứ thế mà bay lên.

Chúng tôi lạc quan đến mức vào cuối thu 2009, cả một dải miền Trung đất nước gặp “bão dồn lũ dập”, anh em đã hăng hái bàn nhau cho phát ngay lên mạng lời kêu gọi quyên góp tiền bạc nhằm tổ chức cứu trợ lụt bão. Và sau khi nhận được một khoản kinh phí khá lớn trong một thời gian tương đối ngắn, trong đó người đóng góp lớn nhất và tích cực nhất là TS. Phùng Liên Đoàn – ông đóng dôi ra cho chúng tôi đủ tiền đi lại – chúng tôi liền lập hai đoàn cứu trợ xuất hành cách nhau chưa đầy một tháng, với sự giúp đỡ tận tình của anh em trí thức Đà Nẵng, lần thứ nhất vào đến Phú Yên, ra cả đảo Lý Sơn và lần thứ hai lên đến tận Tumơrông Tây Nguyên.

Ở bất kỳ nơi nào chúng tôi tìm đến, người dân cũng bộc lộ những tình cảm đôn hậu, chân thành. Tôi không thể nào quên được cái ngày chạy xe một mạch từ Đà Nẵng vào Phú Yên, phát được cho 12 gia đình thì trời tối phải quay ra. Nhưng khi xe vừa ngang qua cổng Ủy ban xã thì một người chạy bổ từ trong sân ra chắn ngay trước xe. Mở cửa bước xuống là một bộ mặt đen thủi, gầy tọp, râu ria tua tủa, đứng đối diện với tôi. “Em là Chủ tịch xã đây. Chỉ có một yêu cầu. Mai các anh chị thế nào cũng quay lại. Vì chỉ mới được có bằng nấy gia đình. Bao nhiêu người sập hết nhà và chết người nữa, chưa có gì ngoài mấy ký mì và chai nước mắm của một đoàn đến trước. Không quay lại thì dân họ xé thịt em ra”. Nghe lời nói thẳng tuột của anh, chúng tôi không thể không thay đổi chương trình, nhận lời thêm vào lịch trợ cứu cho Phú Yên một ngày nữa. Nhưng trước khi ra nhà trọ còn được nghe thêm anh Chủ tịch xã phơi bày gan ruột – nghe mà không hết ngạc nhiên, cảm động: “Em trông già sụm thế này nhưng mới xấp xỉ 30 thôi đấy. Thức trắng từ hôm nước tràn về đến nay. Mới tốt nghiệp Đại học Kinh tế tại Sài Gòn được mấy năm. Đại học chính quy hẳn hoi”. Hôm sau y hẹn, chúng tôi quay lại phát khắp lượt bà con trong xã của anh, trong đó có một gia đình phải đến tận nơi theo lời yêu cầu của anh Chủ tịch – để hiểu được người ta đang phải chịu đựng mất mát như thế nào. Gia đình này có hai vợ chồng trẻ mà chồng còn mếu máo được vài câu, còn vợ thì cứ ngồi ngây ra không nói không rằng, nhìn chúng tôi trừng trừng. Hỏi ra mới biết vì đập thủy điện xả van nên nước ập về nhanh quá, gia đình có hai con một trai một gái vội đẩy con lên bàn còn vợ chồng đứng dưới đất, nào ngờ dòng nước quái ác xoáy đúng vào cái bàn, và sau khi nước rút nơi đấy chỉ còn là một lỗ trũng sâu hoắm. Cách nhau gang tấc mà bố mẹ sống trong khi con mất dạng. Tôi cũng không thể nào quên được cặp mắt một bé gái ở Lý Sơn, cặp mắt mở to đứng ở cửa nhìn hút theo chúng tôi, khi cả đoàn từ trong nhà em đi ra: đấy là một mẹ và 5 con còn bé choắt, đầu đứa nào cũng chít vành khăn trắng, mẹ chỉ biết khóc vùi, vì bố vừa rơi từ mái nhà xuống chết đúng trong cơn bão. Tôi càng găm vào trí mình ấn tượng một ngày nhịn đói nhịn khát ròng rã lội suối trèo đèo, vượt qua vô số đoạn đường sạt lở thành sông, để mang niềm vui, dẫu rằng chỉ gói trong mấy xe tải chở tôn và một số tiền không nhiều nhặn gì cho lắm, đến với bà con Xơ Đăng ở Tumơrông vốn đang bị sập hết những ngôi nhà sàn vì lũ cuốn. Tuy ngay trong đêm ấy, đứng ở giữa mảnh sân Ủy ban xã đón cơn gió lạnh cao nguyên thổi lộng óc, nhìn sang thân thể liêu xiêu vì đói của anh Phạm Toàn đứng kế bên, tôi đã linh cảm một điều gì đó chẳng lành, nước mắt bỗng ràn rụa chảy ra khiến Toàn và TN phải nắm chặt lấy tay, vỗ về: “Bình tâm đi!”. Nhưng cũng chỉ là một linh cảm thoáng qua rồi tắt nhanh, bởi trong lòng vẫn tràn trề hy vọng, tin vào chính đại quang minh của những việc mình làm.

Chúng tôi đã bé cái nhầm. Người ta đâu có cần mình nói lời nói thẳng. Những lời nói thẳng vì lợi ích đất nước nhưng lại xóc vào gan ruột những ai ai đấy. Chúng tôi quên mất rằng lợi ích dân tộc từ lâu rồi đã bị lợi ích nhóm giày đạp và xé cho tơi tả. Cho đến vài ngày cuối năm 2009, khi trang Bauxite Việt Nam bất ngờ bị đánh sập, và những lá thư nặc danh bôi nhọ giữa Phạm Toàn và tôi được ném lên mạng thì chúng tôi mới vỡ lẽ về sự thơ ngây nông nổi của mình. Và rồi một cuộc khám nhà, khám máy tính, và 22 ngày thẩm vấn liên tục tiếp theo đã mở mắt cho tôi. Mọi hy vọng mơ hồ cứ thế tắt lịm đi. Cho đến hôm nay, khi thực tế sờ sờ về tai họa nhãn tiền của dự án Bauxite Tây Nguyên – chỉ mới tính riêng về mặt kinh tế – đã hiển hiện và được báo chí phơi bày, cả Phạm Toàn và tôi cũng không còn lạc quan mấy nỗi. Sự đời là thế, dẫu biết chết mười mươi đi nữa, những kẻ “theo lao” đâu có chịu dừng lại. Những con bạc khát nước ấy sẽ đâm đầu vào Cái Chết cho đến khi trắng mắt. Nhưng đó là nói lẽ đời, chứ cụ thể ở đây thì chết là chết Dân, chết Nước chứ “đương sự” có chết đâu. Họ vẫn sống khỏe, còn khỏe hơn khi chưa “đâm đầu” là khác. Và trên con đường của những con thiêu thân thần kỳ nọ, người ta sẽ không nể nang gì mà không chà đạp, nếu chà đạp được, lên thân phận của cái thằng mình.

Bài học rõ ràng nhất chính là trường hợp thầy giáo Đinh Đăng Định. Đọc bài viết về Đinh Đăng Định của Lưu Gia Lạc mà không khỏi bàng hoàng biết ông là một nạn nhân tồi tệ của chuyện ký tên vào Kiến nghị Bauxite. Không, bài của Lưu Gia Lạc đã rút xuống nên chuyện ấy thì án từ của ông rồi đây sẽ soi tỏ cho chúng ta. Tôi muốn nói đến một phía khác của con người này kia: ông đúng là một người “đồng thanh tương ứng” với bản Kiến nghị của chúng tôi đến tận trong tâm khảm, và vì thấm sâu lời cảnh báo gớm ghê của nó nên không chỉ tham gia ký tên mà ông còn đã thầm lặng, một mình một xe, đi vào các xóm làng để lấy bằng được thật nhiều chữ ký đáp ứng lời kêu gọi dừng dự án khai thác bauxite ở Tân Rai và nhất là Đắc Nông. Cũng là dễ hiểu và chẳng có tội lỗi gì ở đây, bởi nếu không có những sự thầm lặng góp sức của những người như thế, chúng tôi làm sao thực hiện nổi 5 bản Kiến nghị đầy ắp chữ ký trên trang Bauxite Việt Nam được. Hoặc giả tuy không hề biết đến những Kiến nghị lan truyền rất rộng vào thời điểm ấy (giả định này là phi thực tế), song do “chí lớn gặp nhau”, là người tận mắt chứng kiến việc ồ ạt phá rừng để triển khai dự án Bauxite tại địa điểm Đắc Nông nơi mình cư ngụ, thầy giáo Đinh Đăng Định đã tự phát lên tiếng cự tuyệt và vì thế rước họa vào mình. Đằng nào thì cũng thế thôi.

Thử hỏi, những việc ông làm, dù tự phát hay từ Kiến nghị của chúng tôi, giá thử có lặn lội đi lấy chữ ký của ba nghìn người dân cho bản Kiến nghị đi nữa, liệu chưa đủ để giúp người cầm chịch nhận ra ở người thầy giáo họ Đinh không phải là một việc làm “sách động” mà là một mục tiêu chí cốt cao xa hơn nhiều: giác ngộ và quy tụ lòng căm phẫn của đồng bào vào một kẻ thù chung hết sức nguy hiểm là lũ bành trướng Đại Hán mà chính ông đã nhìn thấu tim đen, ẩn trong một Dự án chứa nhiều bất cập như dự án Bauxite triển khai ngay trên “mái nhà” trung tâm – tử huyệt của đất nước? Từ đó, thử hỏi, giữa một Đinh Đăng Định và những kẻ đã tra vấn, hành tội ông, đẩy ông đến những ngày cuối của căn bệnh ung thư, ai là người yêu nước, thật tâm muốn ngăn chặn những nguy cơ tày trời cho dân tộc, và ai là phường phản dân hại nước? Viết đến đây tôi lại cứ như nghe trong tai mình đang ong ong những lời xỉ vả đám trí thức của ông Lê Dương Quang năm nào giữa diễn đàn Quốc hội. Bỗng chốc, một thứ triết lý sống ngạo ngược của cuộc sống hôm nay cứ hiện rõ ra dần: Ai chết cứ chết, ai giành được một miếng cứ việc ngoạm, và ngoạm xong đâu đấy – như kiểu gã trung tá KGB gian giảo vừa ngoạm xong Crimé của Ukraine – thì tự nhiên tất cả mọi thứ, lợi lộc, chính danh, chính nghĩa cũng khắc tuôn hết vào tay. “Mười lăm thằng trên hòm người chết / Be rượu rom say tít cung thang Quinze hommes sur la poitrine du mort, yohoho et une bouteille de rhum!” (Châu đảoL’île au trésor – của Stevenson).

N.H.C.

Read more of this post

Cán bộ trại giam khủng bố tinh thần Blogger Tạ Phong Tần

VRNs (28.03.2014) – Thanh Hóa – “Chị Tần bị nhốt chung phòng với hai người nghiện ma túy và bị nhiễm HIV. Cán bộ trại giam thường xuyên hạch sách chị Tần bằng tiếng ồn để khủng bố tinh thần, lúc thì mở tivi cho kêu inh ỏi, lúc thì mở máy bơm nước kêu ầm ầm…”. Cô Tạ Minh Tú, em gái Blogger Tạ Phong Tần cho biết trong chuyến thăm nuôi, hồi ngày 25.03, tại trại giam số 5, Yên Định, Thanh Hóa, thuộc Bộ công an.

Cô Tú cho biết thêm: “Người phụ nữ tên Thơm ở cùng phòng với chị Tần đã chửi chị là con đĩ. Chị Tần làm đơn yêu cầu cán bộ không cho bà Thơm ở chung. Một người khác tên Nguyễn Thu Hương có lời lẽ xúc phạm, miệt thị người qua đời, là bà Đặng Thị Kim Liêng [mẹ Blogger Tạ Phong Tần và cô Tạ Minh Tú]. Chị Tần làm đơn yêu cầu bà Hương này phải xin lỗi chị Tần nhưng cán bộ trại giam vẫn không giải quyết.” Read more of this post

Ký sự-Viếng thăm thầy Đinh Đăng Định

140326-DDD 1

(26.03.2014) – Gia Lai – Xuống xe tại thị trấn Kiến Đức (tỉnh Đăk Nông) tôi nhìn đồng hồ là 2h30 sáng. Ngã ba trung tâm thị trấn chỉ còn lại vài quán bán ăn khuya bên vỉa hè dành cho khách vãng lai. Tôi chọn một quán vắng khách hơn, ngồi ăn khuya và nghĩ cách tìm vào nhà thầy Định một cách an toàn thuận lợi nhất. Qua video-clip trên mạng danlambao.com, trong đầu tôi còn ghi lại địa chỉ 214 Nơ Trang Long – khối phố 4. Ở giữa cái thị trấn mênh mông, khuya vắng, tôi không phán đoán được vị trí nhà thầy Định ở hướng nào để tôi bắt đầu đi tìm, vả lại xe hon đa ôm cũng không còn hoạt động.

Read more of this post

Con trai Điếu Cày: Bố tôi không được đối xử như một con người

(26.03.2014) – Nghệ An – Sáng ngày 17 tháng 3 năm 2014, như thường lệ mỗi tháng một lần tôi cùng mẹ đã có mặt trước cổng trại 6 [Nghệ An]. Chỉ một mình tôi được vào cũng như bao lần.

Phòng thăm gặp quen thuộc của tôi và bố đặc biệt tách khỏi khu thăm gặp khác khoảng trăm mét thực chất là 1 căn phòng được ngăn đôi với 2 cổng vào riêng. Từ phòng mình, tôi được nhìn bố qua 1 tấm nhựa trong để cách âm và được nói chuyện qua 2 điện thoại trắng được nối với 4 điện thoại đỏ ở 4 góc phòng cho 4 giám thị theo dõi. Vẫn mỗi bên 3-4 người công an mặc sắc phục canh chừng, và dĩ nhiên tay họ cũng đặt sẵn trên 1 nút công tắc, sẵn sàng ngắt điện thoại mỗi khi họ muốn.

1403270002Sau khi hỏi thăm tình hình gia đình và sức khỏe mọi người, ông cho tôi biết thời gian gần đây ông hay bị những cơn đau nửa đầu kèm theo sốt, và cơn đau gần nhất xuất hiện từ 4-5 ngày trước. Trên tay trái của ông những đốm màu đỏ và đỏ bầm kéo dài như xuất huyết dưới da. Tất cả những đơn yêu cầu khám chữa bệnh của bố tôi từ rất lâu cho đến nay không được đáp ứng. Nhưng trại giam vẫn tùy tiện phát thuốc cho ông uống mà chính bố tôi không được biết tên và thành phần trong thuốc là gì.

Read more of this post

Nguyễn Trung Tôn – Cơ quan công an huyện Lấp Vò đánh đố luật sư và gia đình Bùi Thị Minh Hằng

Nguyễn Trung Tôn
Tác giả gửi cho Dân LuậnSau khi cố tình chăng bẩy để bắt giam các công dân Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh và gán ghé cho họ tội danh “Gây rối trật tự công cộng”.

Từ ngày 11/2/2014 tới nay công an huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp đã nhiều lần khước từ nhu cầu được gặp gỡ thân nhân của gia đình chị Bùi Hằng. Công an còn ra công văn từ chối cấp quyền bào chữa cho luật sư Trần Thu Nam, khi mà chính các con của chị Bùi Mình Hằng đề nghị luật sư Trần Thu Nam tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho mẹ mình. Công an huyện Lấp Vò lại gửi thông báo cho luật sư Nam và nói rằng chị Bùi Mình Hằng từ chối thuê luật sư. Nhưng trước bằng chứng không thể chối cải mà luật sư Nam cung cấp, đó là bản hợp đồng trợ giúp pháp lý mà chính tay chị Bùi Minh Hằng đã ký kết với luật sư Trần Thu Nam và văn phòng luật sư Tín Việt và cộng sự thuộc đoàn luật sư Hà Nội.

Cực chẳng đã nên ngày 12/3/2014 Công an huyện Lấp Vò đã buộc phải gửi giấy chứng nhận người bào chữa số 03 cho luật sư Trần Thu Nam và đồng ý cho luật sư tham gia bảo vệ cho quyền và lợi ích hợp pháp cho chị Bùi Mình Hằng. Hôm nay ngày hôm nay 24/3/2014 luật sư Trần Thu Nam nhận được một giấy “thông báo” số 33 CQĐT (mà cũng chẳng phải thông báo vì không ghi là giấy gì), tuy nhiên có nội dung thông báo cho luật sư Trần Thu Nam có mặt tại huyện Lấp Vò Đồng Tháp để tham gia buổi lấy cung chị Bùi Minh Hằng của các điều tra viên vào lúc 8h sáng ngày 23/3/2014. Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao 8h sáng ngày 23 tiến hành lấy cung mà ngày 21 mới soạn tờ giấy đó và không rõ gửi vào ngày 21 hay ngày 22 mới gửi qua đường bưu điện? Quãng đường từ Lấp Vò Đông Tháp tới Hà Nội thì có gửi thư nhanh đi chăng nữa cũng phải mất 2 ngày, như vậy ngày 24 Luật sư Nam mới nhận được thư. Khi thư này tới tay luật sư Nam thì buổi hỏi cung đã diễn ra trước đó một ngày. Hơn nữa không hiểu vì lý do gì mà cơ quan công an huyện Lấp Vò lại phải tiến hành hỏi cung chị Bùi Minh Hằng vào đúng ngày Chủ nhật? Có phải chăng cực chẳng đã các ông phải chấp nhận quyền bào chữa cho luật sư Nam trong vụ án này, nhưng lại cố tình để luật sư không thể tham gia buổi lấy lời khai? Các ông đã và lại đang làm trò hề cho cả thế giới cười vào mặt.
Không biết tới bao giờ Cộng sản các ông mới thôi trò lố bịch gian dối sống sượng như thế này? Cầu mong mắt các ông mở ra, và lương tâm các ông sống lại, lòng tự trọng các ông được đánh thức nhờ đó các ông thấy xấu hổ để các ông quay đầu về với nhân dân.

Thanh Hóa 24/3/2014
Nguyễn Trung Tôn
ĐT: 01628387716
Email: nguyentrungtonth@gmail.com

 

10153667_377194915753792_2044412841_n.jpg http://danluan.org/tin-tuc/20140324/nguyen-trung-ton-co-quan-cong-an-huyen-lap-vo-danh-do-luat-su-va-gia-dinh-bui-thi

Admin gửi hôm Thứ Hai, 24/03/2014

Read more of this post

Đọc thơ của tù nhân lương tâm Lê Văn Tính

(24.03.2014) – Sài gòn – “Quốc hận nghìn thu tạc sử kinh” có lẽ đó là chủ đề chính của những bài thơ thất ngôn của tù nhân chính trị Lê Văn Tính. Tình yêu xen lẫn lòng thù hận là hai cảm xúc hòa quyện đan xen được tìm thấy trong thi phẩm, “quốc hận” của ông.

Tình yêu dành cho quê hương đất nước đối với ông là mối tình như thể thành thịt xương, một phần không thể thiếu của cuộc sống, nên khi nước mất nhà tan cũng là lúc ông xem như thể người ta cưỡng đoạt mối tình ái quốc trong trái tim ông. Cũng chỉ vì can đảm lên tiếng về sự thật lịch sử mà nhà thơ bị buộc tội rơi vào vòng lao lý. Read more of this post

Mục sư Nguyễn Công Chính tố cáo công an trại giam

 

Ngày 23 tháng 03 năm 2014

 

ĐƠN TỐ CÁO

 

·Kính gửi: – Ông giám mục Trần Thanh Vân
                   – Giáo hội tin lành Lutheran Việt Nam- Hoa Kì
                   – Ủy hội tự do tôn giáo quốc tế
                   – Yểm trợ nhân quyền quốc tế
                   – Cơ quan thông tin báo đài

 

Tôi tên là Nguyễn Công Chính mục sư trưởng giáo hội Lutheran Việt Nam- Hoa Kì. Hộ khẩu thường trú: Tổ 10-Pleiku- Gia Lai. Bị bắt ngày 28-4-2011. Bị cáo buộc điều 87 bộ luật hình sự mức án 11 năm tù giam danh số 1335R, hiện ở đội 56, khu A, phân trại số 2, trại giam An Phước, thuộc huyện Phú Giáo- tỉnh Bình Dương. Read more of this post