Category Archives: Bán nước

Tầm quan trọng của đảo nhân tạo Gạc Ma

Thượng tuần tháng 5/2014, báo chí quốc tế cho biết TC xây dựng đảo nhân tạo Gạc Ma, biến toàn thể khu vực thành một hệ thống căn cứ Hải quân đồ sộ để kiểm soát toàn vùng.

Gạc Ma là một đảo đá ngầm của Việt Nam. Trung cộng đưa 4 khu trục hạm xuống và bất thần vây và nã trọng pháo vào một toán công binh VC đang lội nước vào đảo để tiếp tế cho ít quân trú phòng. TC giết 64 người, và chiếm giữ đảo đó. Hơn một thập niên sau, TC xây một kiến trúc quân sự trên đó.
Read more of this post

Đại tướng Lê Đức Anh ‘sám hối’?

 

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 94 của cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh, báo VietNamNet đã có bài phỏng vấn tiêu đề “Đại tướng Lê Đức Anh trăn trở Lời Thề ở Trường Sa

Động thái trên như để bào chữa trước các thông tin khẳng định đại tướng Lê Đức Anh khi còn đương chức chính là thủ phạm đã tiếp tay cho Trung Cộng đánh chiếm đảo Gạc Ma (Trường Sa) vào ngày 14/3/1988.

Nguyễn Xuân Nghĩa: Chúng ta đang ở đâu?

Chúng nó chiếm mất đảo của ta rồi

Chúng nó đổ thêm đất cho đảo to ra
Xây sân bay có thể tấn công nước Úc
Chúng nó ghiết bao nhiêu chiến sỹ ngày nào giữ đảo
Bao nhiêu ngư dân “bám biển” theo lời động viên hoa mỹ của lũ cầm quyền
Một phần Bản giốc, mục Nam quan đã mất,
Và còn mất…

Read more of this post

ĐBQH Dương Trung Quốc đã bị PTT Hán tặc Hoàng Trung Hải khống chế?

Lê Anh Hùng

Ngày 6.6.2012, tôi gửi đơn tố cáo các ông PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và (nguyên) TBT Nông Đức Mạnh cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Ngày 19.6.2012, ĐBQH Dương Trung Quốc đã chuyển đơn thư đó cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Sau rất nhiều lần gặp gỡ và thúc giục, ngày 18.7.2013, nghĩa là hơn 1 năm kể từ ngày nhận đơn thư và chuyển cho Chủ tịch Quốc hội, ĐBQH Dương Trung Quốc chuyển cho tôi “công văn” của Bộ Công an trả lời Quốc hội về vụ việc của tôi. Không đồng ý với cách giải quyết một vụ việc đặc biệt nghiêm trọng theo kiểu chà đạp lên pháp luật một cách trắng trợn như vậy, ngày 16.9.2013, vợ chồng tôi lại gửi đơn thư tố cáo mới cho ĐBQH Dương Trung Quốc. Lần này, đơn thư do chính vợ tôi, Lê Thị Phương Anh, người từng là một mắt xích quan trọng trong băng đảng ma tuý của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải, trực tiếp ký.

Read more of this post

“Giữ nguyên trạng” và “vừa hợp tác vừa đấu tranh”: ngư dân VN tiếp tục bị tấn công

Chính sách giữ nguyên trạng của chư hầu CSVN đã thành công: Tàu cộng vẫn tiếp tục hiện hữu trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, vẫn hoành hành tấn công ngư dân Việt. Không một bóng dáng hải quân Việt Nam tuần tra, bảo vệ biển đảo. Vùng biển của Việt Nam tiếp tục là ao nhà của Bắc Kinh. Đó là nguyên trạng mà đảng CSVN mong muốn.
Chủ trương vừa hợp tác vừa đấu tranh của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể được diễn dịch cho chính xác hơn là chủ trương đảng hợp tác, ngư dân đấu tranh.

Phó Tổng tham mưu trưởng chống dự án Hải Vân

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2014-11-21
anh_du_an_1-622.jpg

Bảng quảng cáo dự án Khu Du lịch Nghỉ dưỡng World Shine trên núi Hải Vân.

Photo courtesy of VTC

http://www.rfa.org/vietnamese/manuallyupload/audio-player/player.swf

 

Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam Trung tướng Bế Xuân Trường cho biết Bộ Quốc phòng không đồng ý việc Thừa Thiên-Huế cấp giấy phép đầu tư nước ngoài cho dự án khu nghỉ dưỡng ở Mũi Cửa Khẻm, nơi núi Hải Vân vươn xa nhất ra biển và khống chế Vịnh Đà Nẵng. Nhân vật có thẩm quyền của quân đội đã trả lời báo chí bên lề phiên họp Quốc hội hôm 19/11 vừa qua.

Read more of this post

“Nguyên trạng” diễn ca họ Cộng nhà ta!

Chúng tôi đã cống hiến độc giả bài viết “Giữ nguyên hiện trạng hay mưu đồ tạo phản, phản quốc, bán nước?” nhận định về lời phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh trong trong cuộc phỏng vấn xoáy vào kết quả chuyến đi Trung Cộng ngày 16-18/10/2014 của 13 tướng lãnh cột trụ trong quân đội CSVN do ông ta dẫn đầu. Nay vì có thêm những yếu tố mới, trong đó có lời tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng, chúng tôi trở lại với vài đoạn chính về lời phát biểu của Phùng Quang Thanh (PQT) để từ đó chúng ta cùng có một cái nhìn sâu rộng hơn vào cái gọi là “nguyên trạng” do Nguyễn Tấn Dũng tuyên truyền như thể xác nhận quan điểm của PQT là chính quan điểm của tập đoàn cầm quyền CSVN.

Trung Quốc trấn đèo Hải Vân: Trách nhiệm Thủ tướng

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2014-11-17
danang.gov.vn.jpg

Hầm Hải vân

Thừa Thiên-Huế đẩy quả bóng trách nhiệm cho Thủ tướng về việc cho phép nhà đầu tư Trung Quốc khai thác 200 ha đất ở vị trí chiến lược trên đèo Hải Vân.

Nhà phản biện độc lập TS Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS cho rằng, cho dù Thủ tướng chịu trách nhiệm vì đã phê duyệt qui hoạch, thì nay cũng là lúc phải thu hồi ngay lập tức giấy chứng nhận đầu tư cấp cho doanh nghiệp Trung Quốc, trao quyền cho họ thực hiện dự án nghỉ dưỡng nằm ở vị trí chiến lược, có thể khống chế vịnh Đà Nẵng và chia cắt đất nước. Từ Hà Nội TS Nguyễn Quang A nhấn mạnh:

Read more of this post

Phản đối bạo hành tra tấn lăng nhục!!!

Bán Nguyệt San Tự do Ngôn Luận – Tại Việt Nam kể từ đầu năm nay, việc bạo hành tra tấn lăng nhục của công an và các lực lượng phối hợp đối với thường dân vi phạm luật, giới dân oan đòi nhà đất, giới đấu tranh đòi dân chủ, giới tín đồ đòi tự do tôn giáo và các tù nhân lương tâm lẫn hình sự… đã lên đến mức báo động đỏ (dù sự bắt bớ giam cầm xét xử có phần giảm). Ngoài vô số vụ chửi bới, hành hung, cướp bóc, tạm giữ oan dân trong các cuộc xuống đường đòi đất đai hay đòi nhân quyền, hoặc công dân trong các lần tham dự những phiên tòa chính trị (vụ xử bà Bùi Minh Hằng chẳng hạn…), một bản phúc trình mới đây của tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch, thu thập thông tin từ tháng 8-2010 đến tháng 7-2014), có tựa đề “Những cái chết trong tù và tính tàn bạo của Công an VN” đã liệt kê 14 trường hợp chết do tra tấn, 4 vụ chết không biết lý do, 6 vụ bị cho là tự tử, 4 vụ báo cáo là bệnh tử và 22 người tù bị đánh trọng thương. Các nạn nhân ấy là những thường dân “vi phạm” luật rồi bị bắt về đồn. Read more of this post

Hiệp đầu “tín nhiệm 50” trong bàn cờ tranh chấp quyền lực của nội bộ đảng CSVN

Sau bao nhiêu chuyện tín nhiệm cao, tín nhiệm vừa vừa, tín nhiệm thấp, phiếu kín, họp kín đổi thành phiếu kính họp hở, cuối cùng thì ngày… ấy đã đến. 50 đảng viên cao cấp được đưa lên bàn mổ-mà-không-xẻ để cùng nhau tín nhiệm cao-vừa-thấp, mở màn cho cuộc tranh giành quyền lực gay gắt kéo dài từ bây giờ cho đến kỳ đại hội xếp ghế quyền lực thứ XII của đảng vào giữa năm 2016.

Bỏ chống ngoại xâm để bảo vệ Mác

Đội ngũ loa phường (tuyên truyền) và dư luận viên của Ban Tuyên giáo và Quân đội nhân dân Việt Nam đã quên bổn phận bảo vệ Tổ quốc nhưng lại vênh váo thuần phục kẻ thù và tung hô xác chết để giữ quyền lãnh đạo độc tôn cho đảng.
Những nội dung này đã đồng loạt xuất hiện trên hai báo điện tử của Ban Tuyên giáo Trung ương do Ủy viên Bộ Chính trị Đinh Thế Huynh cầm đầu và báo Quân đội Nhân dân của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng vào dịp kỷ niệm 97 năm Cuộc Cách mạng Tháng 10 Nga (17/11/1917-17/11/2014).

Phải đưa tướng Phùng Quang Thanh vào danh sách ‘ác ôn’ cần lưu ý!

Bài này chỉ là để phổ biến rộng thêm ý của bài viết “Ông Phùng Quang Thanh dối trá Quốc Hội” của tác giả Nguyễn Đình Ám được đăng trên trang Bauxite VN. Vì đây là một tin tức quan trọng mọi người cần biết, để nhận diện cho thật rõ những bộ mặt hại dân bán nước, hầu khi cần đến: Phùng Quang Thanh không chỉ làm tôi mọi giặc Tàu, mà còn chiếm đất công cho lợi riêng!

Hãy tranh đấu cho CSVN được vào “PFC” thay vì “TPP”!

Đọc trên báo mạng, chúng tôi thấy đăng lời phát biểu của nhà báo tự do Điếu Cày, rằng anh sẽ kiện nhà cầm quyền CS ra tòa án quốc tế vì tội vi phạm nhân quyền, đã bắt tù, hành hạ tàn nhẫn những nhà báo tự do như anh, chị Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn, và bao nhiêu tù nhân lương tâm khác! Chúng tôi thấy việc đó chí phải và rất cần, ai cũng mong điều đó! Không thể gọi là chính quyền của một quốc gia, có chân trong tổ chức Liên Hiệp Quốc mà lại hành xử gian dối, ký kết vào các văn bản của LHQ rồi không áp dụng hay làm trái lại, miệng nói một đàng, tay làm một nẻo! Cái đó đã là “bản chất” của CS, “không gian dối không là CS”! Tàu cộng, Hàn cộng và Việt cộng đều như nhau cả, nhưng không phải vì thế mà chúng ta cứ im lặng để cho chúng tung hoành, tha hồ làm điều gian ác, hại dân, trong khi chúng ta đang là nạn nhân oan khiên của bọn chúng! Vì thế, anh ĐC và mọi người nên sớm đưa bọn gian ác này ra ánh sáng công lý, để chúng sớm đền tội ác giệt chủng mà cả 3 tên quỷ CSVN, TC và HC đang tác yêu tác quái gây khổ đau cho 3 dân tộc Việt, Hoa, Hàn! Read more of this post

Từ bỏ đảng Cộng sản là yêu nước

Trước tiên chúng ta nên tìm nguồn gốc của đảng CSVN để biết từ đó cái đảng này sẽ phục vụ cho quyền lợi của ai và sẽ đưa đất nước đi về đâu?
Theo Triết gia Trần Đức Thảo qua sự “trải nghiệm” với đảng CSVN ông cho biết rằng chính ông Hồ Chí Minh là đảng viên của đảng CS Tàu được lệnh Chủ tịch Mao Trạch Đông thành lập đảng CSVN, thì như vậy đảng CSVN chỉ là con đẻ của đảng CS Tàu. Trong suốt cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh và những người kế vị chỉ biết nhận lệnh và phục vụ cho quyền lợi của đảng CS Tàu mà việc rõ nhất là ông Hồ đã theo lệnh của Mao Trạch Đông thi hành Cải cách ruộng đất sắc máu trên miền Bắc suốt 3 năm liền và đã giết trên 172.000 người dân Việt Nam vô tội.
“Cái mảng tối nên tìm hiểu là lúc được bố trí vào làm việc trong ‘Bát Lộ Quân’ của đảng cộng sản Tàu, với quân hàm thiếu tá thì ‘ông cụ’ đã tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản Trung Quốc vào lúc nào, do ai đỡ đầu? Tuyên thệ như thế thì có phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam hay không?… Read more of this post

Không thể nào nhìn một đất nước thê thảm như thế này

Sự thất bại của các quốc gia toàn trị là ở thái độ cùng những chính sách độc tài, cả hai điều này đã đưa đến hệ quả thảm bại về nhiều mặt trên bình diện quốc gia. Ở Việt Nam, đất nước và thể chế hiện hành đã vấp phải những bước đi đầy chông gai bởi nó đã mang nhiều nghịch lý dẫn đến sự mất độc lập khó tránh khỏi của một quốc gia.
Là con dân nước Việt, cho dẫu là ở nước ngoài hay ở trong nước, thì tất cả đều có mối liên hệ cũng như trách nhiệm về một nơi mà chúng ta gọi là Quê Hương. Chúng ta không thể nào chấp nhận hay tự hào về tình trạng của đất nước ngày hôm nay.

Nợ công vay của giặc tàu xâm lăng

Ngay trên con đường Nguyễn Trãi gần nhà tôi ở đang xây dựng một đường sắt trên cao mà chúng tôi quen gọi là “đường sắt trên trời Cát Linh-Yên Nghĩa” chạy từ phố Cát Linh, quận Đóng Đa đến bễn xe Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội. Con đường này dài trên 13 km do Trung Quốc thắng thầu năm 2011 với giá thầu trọn gói là nửa tỷ đô la Mỹ. Bí thư TU Hà Nội đã từng ca ngợi “Đây là con đường thắm tình hữu nghị Việt-Hoa” do Trung Quốc cho vay với lãi suất thương mại nghe nói chỉ thấp khoảng 10% năm, nghĩa là chỉ gấp chừng 10 lần tiền USD gửi tiết kiệm ngân hàng hiện nay của dân mà thôi! Điều kỳ cục đáng nói ở đây là, lẽ ra công trình này đã được bàn giao cho Hà Nội sử dụng vào cuối năm 2014 thì đầu năm nay, nhà thầu đã cho tạm dừng thi công để đòi tăng vốn vay lên 365 triệu đô la Mỹ nữa. Đề nghị “nhỏ” đó đã được chính phủ nhanh chóng phê chuẩn nhưng nay vẫn đang thi công nhát gừng chưa biết đến lúc nào mới hoàn thành và sẽ còn thêm bao nhiêu lần đòi tăng vốn vay lên nữa? Read more of this post

Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990 (Kỳ 2)

Lịch sử hành tinh này xem Việt Nam là một thành viên góp phần tạo nên sự thành hình của thế giới. Mỗi chúng ta là một thành tố tạo dựng nhân loại, đóng một vai trò ngày càng quan trọng, tất cả đã là người đều được quyền sống có giá trị như nhau, mỗi người sinh ra ở cõi đời này đồng nhận được ưu tú nhân ái. Cho nên khi đất nước bị suy sụp chúng ta có quyền xây dựng, những ai làm vật cản trở sẽ bị sa thải và biết tha thứ những kẻ từng tội lỗi, điều này đạo đức của dân tộc Việt có thừa, và tất yếu bảo vệ chính đáng theo qui luật sinh tồn của dân tộc Việt.

Những sự thật cần phải biết (Phần 26) – Đỗ Mười cộng sản

I. Hoạn lợn Đỗ Mười:
Đỗ Mười theo thông tin của nhà xuất bản chính trị quốc gia (Cộng sản) có một lý lịch rất “đỏ” từ đầu tới chân. Chính vì thế Mười nắm chức tổng bí thư của đảng cướp cộng sản Việt Nam và cho tới già vẫn “kiên định” đi theo chủ nghĩa hoang tưởng và cướp bóc mà nhân loại đã bỏ vào sọt rác của thế kỷ:
“Đồng chí Đỗ Mười, tên thật là Nguyễn Duy Cống, sinh ngày 2-2-1917 tại xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội.

Những sự thật cần phải… tránh (Phần sắp ngủm): Đỗ Mười bò tót!!!

Từ hoạn lợn lên làm chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, nhảy tót lên ghế tổng bí thư cầm đầu băng đảng bình chuột, đồng chí Đỗ Mười đã đi trọn con đường của một “người cộng sản chân chính”. Nhưng chưa đủ. Vẫn chưa trọn. Mấy ngày qua, cộng đồng mạng cười sặc sụa, điếc cả đường truyền internet toàn cầu vì… quá vui khi biết rằng nước Việt Nam đi hoài không đến XHCN là nước đầu tiên có một người cộng sản mang đầy đủ những đức tính của một vị “bồ tát thị hiện”: Bò tót ĐM.

Đỗ Mười không được chết!

Một nguồn tin chưa kiểm chứng nói rằng sức khỏe của cựu tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, ông Đỗ Mười đang hết sức nguy kịch và chuẩn bị lên đường gặp cụ Mác, cụ Mao và ‘bác’.

Nếu đúng thật, đây quả là một ‘hung tin’ đối với cá nhân tôi – người đã luôn ủng hộ và tham gia chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết từ những ngày đầu.

TIN LẠ TẠI VIỆT NAM: MỪNG CỤ ĐỖ MƯỜI ĐÃ LÊN HÀNG BỒ TÁT

Nhà xuất bản Dân trí vừa ấn hành cuốn sách “Những câu chuyện về Đồng chí Đỗ Mười, nguyên Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam” do Diệu Ân biên soạn.

Sách có bài “Cụ Đỗ Mười có đầy đủ những đức tính của một vị Bồ Tát thị hiện” của đồng chí Thượng tọa Thích Minh Hiền, trụ trì Chùa Hương, Hà Nội.

Read more of this post

BÁN ĐẤT BÁN NƯỚC BÁN CẢ ĐƯỜNG ĐI

Vương Trí Dũng

Đi trên những bãi biển đẹp mênh mông của nước Mỹ tôi từng ngậm ngùi nghĩ đến nhiều bờ biển rất đẹp của Việt Nam đã bị kẻ cầm quyền đem bán, đến nỗi không nói đến việc tìm ra đường lội xuống nước để bơi là bất khả thi, muốn đi dạo chơi trên cát cho thư thái chốc lát cũng không được nữa. Bây giờ, đám chức sắc đã xướng lên việc bán đường đi. Nghĩa là các vị ấy đã túng quẫn lắm rồi đấy, bao nhiêu thứ bán được trước đây, con cái, phe nhóm họ đã ăn tiêu bằng sạch. Chao ôi, nghĩ đến mà thấy cảm thương! 

Lại nhớ chí sĩ Phan Bội Châu, ông có viết trong cuốn Việt Nam vong quốc sử chuyện thực dân Pháp lừa dân chúng ở một vùng quê nọ bán trời cho chúng. Bán xong thì ngồi trong nhà cũng là ngồi vào trời của Đại Pháp, đi ra sân cũng là đi trong trời của Đại Pháp, cùng cực đến nỗi lại phải cùng nhau vét sạch sành sanh của cải để đi chuộc trời về. Với tình thế này, dám chắc người dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng sắp đứng trước thảm họa bị bán trời đến nơi, bởi các ông ấy đã như những con nghiện hêroin thời kỳ cuối, có gì mà không bán chứ. 

Các ông các bà Dương Nội và tất cả bà con những vùng miền bị cướp đất trắng tay trong nước ta ơi! Xin hãy tính trước sớm đi, mất đất thì vẫn kéo nhau đi ăn xin được, còn mất đường thì đội quân bị gậy biết đặt chân vào đâu để hành nghiệp? Chắc phải xắn cao quần lội xuống các bờ mương mà đi rồi. Nhưng đến khi mất trời thì nguy quá, chắc phải tìm sông lạch mà lặn mà vùi, chỉ để hở hai con mắt là còn yên thôi. 

Âu cũng là cái số trời đã định từ khi ông lạc Long Quân chia tay với bà Âu Cơ. Đang yên lành trên mảnh đất trung du của mình, bỗng hứng lên đem 50 con đi tuột xuống nước mà ở. Kể ra, Đảng Cộng sản Việt Nam kế thừa và phát huy truyền thống lịch sử 4000 năm đến thế là tuyệt đỉnh. Cực lực hoan hô! 

Nguyễn Huệ Chi 

Read more of this post

Việt Nam đã mất chủ quyền biển vào tay Trung Cộng

VRNs (31.10.2014) – Washington DC, USA – Lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã  bằng lòng đổi chủ quyền Biển Đông để được sống yên ổn bên cạnh nước láng giềng Trung Quốc sau  kỳ họp lần thứ 7 của Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc diễn ra tại Hà Nội ngày 27/10/2014.

Kết qủa này thật ra đã được đồng ý trên nguyên tắc giữa hai Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam và Lý Khắc Cường của Trung Quốc tại cuộc họp tại Milan, Italy ngày 16/10/2014, bên lề Hội nghị cấp cao ASEM-10 (The Asia–Europe Meeting,ASEM ).

14103100

Tuy nhiên, thỏa hiệp mới  đã được chi tiết hóa rõ hơn tại phiên họp chung tại Hà Nội giữa 2 phái đòan của Quốc vụ viện Trung Cộng Dương Khiết Trì và phía Việt Nam do Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh dẫn đầu.

Read more of this post

CẢNH BÁO: KHU TỰ TRỊ QUẢNG NAM – TRONG KẾ HOẠCH HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ TRƯỚC NĂM 2020.

 

Như các bạn thấy nhiều bước đi rất “LẠ” của chính quyền CSVN đang xảy ra trên đất nước Việt Nam.

(1) THUÊ ĐẤT RỪNG DÀI HẠN (50-70 NĂM) VỚI TỔNG CỘNG 398.374 ha VÙNG ĐẤT BIÊN GIỚI

(2) RAO BÁN NHIỀU ĐƯỜNG CAO TỐC, (trong đó bao gồm đường cao tốc Lào Cai-Nội Bài)

(3) RAO CHO THUÊ SÂN BAY PHÚ QUỐC (TQ và Đài Loan sẽ đấu thầu)

Và mới ngày hôm nay, Quốc Hội CSVN quyết định:
(4) CHO NƯỚC NGOÀI MUA VÀ LÀM CHỦ NHÀ, ĐẤT (chủ yếu là doanh thương TQ)… Và tiếp tục Read more of this post

Hối lộ tình dục ở Việt Nam: Hãy hỏi ‘nạn nhân’ Lê Khả Phiêu

Trả lời câu hỏi của phóng viên báo Người Lao Động về việc liệu có hối lộ tình dục ở Việt Nam hay không, ông Nguyễn Doãn Khánh – phó trưởng ban nội chính trung ương tuyên bố việc này “Chắc chắn có ở Việt Nam”
Để chứng minh cho khẳng định của mình, vị lãnh đạo cơ quan thuộc bộ chính trị này còn dẫn chứng “Người ta đã có những truyện ngắn phản ánh thực trạng này rồi”.

Không muốn bàn nhiều về lời dẫn chứng của ông Nguyễn Doãn Khánh. Trong bài viết này, tôi chỉ xin khẳng định với ông phó trưởng ban nội chính trung ương rằng: kẻ phạm tội hối lộ tình dục tai tiếng nhất trong chế độ bị phát giác chính là một đại tá an ninh cộng sản Việt Nam.
Kẻ đó không ai khác chính là Lương Ngọc Anh, một đại tá tình báo từng được tờ báo của cơ quan trung ương đảng cộng sản Việt Nam vinh danh. Read more of this post

Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990 (Kỳ 1)

Huỳnh Tâm (Danlambao)LTG: Chúng tôi đang tổng hợp tài liệu viết “Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo”. Bỗng dưng bức xúc trước lời gọi “Chúng Tôi Muốn Biết” về tình hình của đất nước, cho nên mạn phép vào ngã rẽ đất nước đang điêu linh để viết loạt bài “Tiến trình đàm phán bí mật Thành Đô 1990”, loan tải trên mạng Dân Làm Báo, hầu gửi đến toàn thể công luận và đảng viên Cộng sản để cùng nhau biết về sự thật sau lưng của những kẻ phản quốc, bán nước Việt Nam cho Trung Quốc. Nội dung tài liệu này đã đối chiếu rất trung thực từ trong ngăn kéo của BCT/TW đảng Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam.

Bộ trưởng CA Trần Đại Quang đột ngột sang Trung Quốc

Đại tướng Trần Đại Quang đã dẫn đầu phái đoàn cấp cao bộ công an CSVN sang Trung Quốc vào hôm 26/10/2014 vừa qua.

Chuyến đi chỉ được truyền thông nhà nước loan báo vào đúng ngày phái đoàn ông Quang có cuộc hội kiến với ủy viên bộ chính trị Trung Cộng là ông Mạnh Kiến Trụ.
Trong thời gian ở Trung Quốc, phái đoàn ông Quang sẽ tham dự hội nghị hợp tác phòng, chống tội phạm lần thứ tư giữa bộ công an CSVN Việt Nam và bộ công an Trung Cộng.
Ngoài các nội dung được lặp lại một cách sáo rỗng về ‘hữu nghị’ và ‘hợp tác’, các thông tin được truyền thông loan báo không có gì đặc biệt.
Read more of this post

Cộng sản Việt Nam làm “đứa con hoang” giặc Tàu thật sao?!

Hôm nay (25-10-2014) dân tôi nghe đài RFA và đọc “Dân Làm Báo” được biết: “Theo thông báo của bộ Ngoại giao Việt Nam, ủy viên quốc vụ viện Trung Cộng là Dương Khiết Trì sẽ lại sang Việt Nam vào tuần tới. Chuyến đi sẽ diễn ra trong hai ngày, từ 26-27/10/2014, theo lời mời của bộ trưởng ngoại giao Việt Nam, ông Phạm Bình Minh”. 
Tôi sửng sốt và ngạc nhiên! Vì sao vậy, vì các nhân vật đã được mang hổn danh hay mỹ danh tùy bàn dân thiên hạ nhận định: Trọng Lú, Tư Sâu, tướng Hèn (hay Thanh Hèn)…, tôi chưa từng nghe ông Phạm Bình Minh được bà con tặng hổn danh nào, có lẽ ông Minh muốn chức vụ của mình cận kề với ông Tổng (Trọng Lú) là Minh Lẫn chăng?!

Thật ra Việt Nam ta đã bị Trung Cộng cai trị từ mấy chục năm nay rồi .

Theo facebooker: Ngoc Nhi Nguyen

Chúng ta ai cũng biết , 1 đất nước không phải được điều hành bởi 1 vài nhà lãnh đạo chính trị . Họ chỉ là những người ra mặt trước công chúng . Những người điều hành đất nước thực sự là những cố vấn , ẩn mặt ít ai biết , đứng đằng sau chỉ đạo cho những lãnh đạo chính trị phải làm gì .

Trước kia , trong thời kỳ kháng chiến , đảng CSVN còn có nhiều nhân tài . Họ là những người được đào tạo từ trường Pháp , có kiến thức thật sự . Họ cố vấn cho Hồ Chí Minh và bộ trung ương đảng CSVN . Bên cạnh đó là những cố vấn từ Liên Xô , và Trung Cộng .

Read more of this post

Số phận con người, số phận đất nước

“…Những người dân yêu nước lần lượt bị tống vào ngục tù rồi trở thành món hàng sống để nhà nước vô nhân đạo, chà đạp lên phẩm giá con người mang ra cò kè mua bán, đổi chác với thế giới văn minh nhằm vớt vát chút lợi ích chính trị và kinh tế để nhà nước độc tài cố tồn tại trong đơn độc, lạc lõng giữa thế giới dân chủ văn minh. Những khí phách và tâm hồn Việt Nam nồng nàn yêu nước lần lượt bị xua đuổi đi khỏi đất nước. Còn người đầu hàng giặc thì vững vàng trên ngai vàng cai trị đất nước. Tình cảnh bi thảm đến mức như vậy làm sao không mất nước!…”

Hội Nghị Thành Đô: đâu là sự thật?

Cách đây vài năm, trong lúc chuyện trò với một người bạn, anh ta cho tôi biết, anh có nhận được email của bạn bè gởi tới thì đến năm 2020 nước Việt Nam sẽ trở thành một khu tự trị của Tàu, giống như Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây, Tân Cương. Bởi vì CSVN đã ký kết mật ước với CSTrung cộng vào ngày 4/9/1990 tại Thành Đô, Thủ phủ của tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu, VN sẽ trở thành ngôi sao nhỏ thứ sáu trên lá cờ Trung Cộng.

Buồn và lo vì có vị bộ trưởng quốc phòng quá dớ dẩn

VRNs (24.10.2014) – Hà Nội – Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quanh Thanh vừa dẫn đầu một đoàn 13 tướng lĩnh sang phụng bái Bắc Triều từ ngày 16 đến ngày 18 tháng 10 năm 2014. Đoàn gồm các ông: Trung tướng Bế Xuân Trường – Phó tổng Tham mưu trưởng; Trung tướng Lương Cường – Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị; Trung tướng Dương Đức Hòa – Tư lệnh Quân khu 2; Trung tướng Phương Minh Hòa – Tư lệnh Quân chủng Phòng không-Không quân; Trung tướng Võ Trọng Việt – Tư lệnh Bộ đội 141024007Biên phòng; Trung tướng Phạm Hồng Hương – Tư lệnh Quân khu 3; Chuẩn đô đốc Phạm Hoài Nam – Phó tư lệnh – Tham mưu trưởng Quân chủng Hải quân; Thiếu tướng Phan Văn Tường – Phó tư lệnh Quân khu 1; Trung tướng Vũ Văn Hiển – Chánh Văn phòng Bộ Quốc phòng;Thiếu tướng Vũ Anh Văn – Tư lệnh Binh chủng Thông tin liên lạc; Thiếu tướng Vũ Chiến Thắng – Cục trưởng Cục Đối ngoại – Bộ Quốc phòng; Thiếu tướng Ngô Quang Liên – Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng.

Thực tế không biết họ đã bàn thảo với nhau những gì nhưng qua lời khai báo của Phùng Quang Thanh trong bài trả lời phỏng vấn các nhà báo bên lề cuộc họp Quốc hội hôm 20 tháng 10 năm 2014 thì không người Việt Nam nào không khỏi buồn lo, căm tức.

Read more of this post

Khi ông Thủ đi giải độc và vận động ngoại giao!

Theo dõi các hoạt động ngoại giao của một số nhân vật cầm đầu chế độ toàn trị trong thời gian gần đây nổi bật lên một sự hoạt náo rất đặc biệt, bay ngược xuôi từ đông sang tây, từ bắc tới nam. Bề nổi là để đáp ứng ba vấn đề lớn rất nóng bỏng của chế độ. Đó là tình hình kinh tế-tài chánh ngày càng đi xuống rất tồi tệ, chính sách bành trướng cực kì ngang ngược của bá quyền Bắc kinh và sự kết án của cộng đồng quốc tế về sự chà đạp nhân quyền trước phong trào vận động dân chủ của nhiều thành phần ở VN qua việc hình thành các tổ chức dân sự và phát động phong trào “Chúng tôi muốn biết”. Đặc biệt là ba vấn nạn lớn đang sôi xục này lại có quan hệ hổ tương mật thiết với nhau, không thể chỉ giải quyết vấn đề này nhưng lại muốn bỏ qua các vấn đề khác!

Phùng Quang Thanh: kẻ thù của Tổ Quốc phải là bạn của “đảng ta”

Vũ Đông Hà (Danlambao)Phùng Quang Thanh đã chính thức hùa theo Bắc Kinh để xem những vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông không còn là của Việt Nam nữa mà là khu vực chung của các quốc gia cùng khai thác. Ông ta “mượn” Đài Loan, Philippines, Malaysia để biện hộ cho những hành vi xâm lược của Bắc Kinh trên biển Đông. Phùng Quang Thanh đã trở thành người phát ngôn Việt Nam tích cực nhất cho chủ trương tằm ăn dâu của Bắc Kinh: “biến vùng thuộc chủ quyền của Việt Nam thành vùng tranh chấp, biến vùng tranh chấp thành vùng khai thác của Trung Quốc, và sau cùng biến vùng khai thác chính thức thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Trung Quốc.”

Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo – Kỳ 13

Lời huấn thị của Mao Trạch Đông dạy bảo Hồ Quang: “Bạn Hồ hãy chăm sóc sức khỏe của đảng, Trung Ương sẽ không quên bạn”, (nhĩ sử đảng đích bảo kiện hồ, trung ương bất hội vong kí nhĩ).
*
Sau khi nhà Thanh sụp đổ, đất nước Trung Hoa rơi vào nội chiến, mọi thế lực chạy đua phân chia để trị, chiếm đoạt ngai vàng làm chủ đất nước Trung Hoa, cùng những ngoại xâm đế quốc đi tìm thuộc địa. Khói lửa liên miên, các thế lực hô hào sáng lập Quốc gia Tam dân Chủ nghĩa của Trung Hoa Quốc Dân Đảng, thủ lãnh Tôn Trung Sơn và thừa kế Tưởng Giới Thạch (Chiang Kai-shek). Cách mạng khủng bố lưu manh Chủ nghĩa Cộng Sản thủ lãnh Mao Trạch Đông, thế lực Quân phiệt quay lưng phản quốc thủ lãnh Uông Tịnh Vệ (Wang Jingwei), phục hưng nhà Hán mưu cầu ngồi vào ngai vàng thủ lãnh Viên Thế Khải (袁世凯), và xuất hiện quá nhiều những nhân vật xôi thịt, những con vật “tế thần”, cùng lúc những con thú bí ẩn của các cơ quan tình báo trong và ngoài nước, thi nhau cấy người nội ứng, nội tuyến, phản gián, lũng đoạn, phá bĩnh, giật dây, cấu xé. Đất nước Trung Hoa bị những bàn tay bất chính nhiễu nhưỡng chiến tranh, đó là thời kỳ cơ hội, điều kiện tốt nhất cho những kẻ ma đầu cướp chính quyền.

Sự ngây thơ của tướng Phùng Quang Thanh!

 

Thứ nhất, tướng Thanh phấn khởi khi được phía TQ tiếp đón “nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị.” Chuyện này thì rõ rồi, khi họ đang từng bước xây dựng các căn cứ quân sự trên các đảo đã chiếm được của VN, rồi lại tiếp đón đoàn của tướng Thanh như vậy là rất nhà nghề và thủ đoạn. Tương tự như người chủ đánh mấy con chó hư, rồi lại cho chúng ăn ngon, vuốt ve để chúng không cắn lại.
Read more of this post

Những sự thật cần phải biết (Phần 34): Tư “Sâu” tham nhũng và bán nước

Trương Tấn Sang là một nhân vật nổi tiếng với câu nói: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này” (Trích phát biểu của Trương Tấn Sang trong buổi tiếp xúc với cử tri quận 1 (Sài Gòn) với tư cách ứng viên ĐBQH sáng 7/5/2011 [1]

Tuy nhiên người dân Việt Nam lại biết rằng Trương Tấn Sang thực chất lại là một con Sâu cỡ siêu bự. Con sâu Tư Sang không những tham nhũng mà còn bán nước. Điều đó sẽ được chứng minh qua bài viết này về Tư Sâu Trương Tấn Sang.

Vai trò bán nước của Đồng Tàu ở Lầu Xanh Thành Đô

Từ nghi vấn, lập luận, đến kết luận Đồng là gián điệp Tàu

Sau khi nghiên cứu kỹ (trong điều kiện “minh bạch thông tin” hiện nay của CSVN) tiểu sử, hành tung, tính cách của bộ ba đệ tử ruột của Hồ là Đồng-Chinh-Giáp thì tôi đã đi đến nghi vấn và kết luận tạm về Đồng, rằng Đồng cũng như Hồ, đã được tình báo Hoa Nam thay bằng một người Tàu từ khoảng 1940, khi Đồng ra tù và sang Quảng Châu lúc đó, đội lốt một người Tàu tên Lâm Bá Kiệt. Sau đó Kiệt (vai Đồng) cùng Hồ về nước đầu 1941… lập nên cặp bài trùng gián điệp Tàu có một không hai trong lịch sử gián điệp thế giới (vì gián điệp nhưng chiếm đến ngôi số 1 và số 3 của đối thủ trong suốt hơn 30 năm sau đó đến chết không bị “phát hiện”)!

Read more of this post

Vạch mặt bồi bút là góp phần kết thúc chế độ cộng sản

Le Nguyen (Danlambao) – Lời người viết: Để tránh hiểu lầm không cần thiết, người viết xin nói thêm là bài viết này không nhắm đến các bạn không phải là báo nô, văn nô bồi bút vì lý do nào đó vẫn còn làm việc cho chế độ cộng sản nhưng không bẻ cong ngòi bút nói những điều sai sự thật, phục vụ cho công tác nhồi sọ, tẩy não thế hệ trẻ Việt Nam.

***
Chủ thuyết cộng sản, chế độ tổ chức cai trị theo mô hình cộng sản là độc đảng, độc quyền lãnh đạo nhà nước – xã hội theo cách độc ác, độc tài không thể dẫn dắt quốc gia theo kịp lẫn hòa nhập vào giòng sống văn minh, tiến bộ của cộng đồng nhân loại. Như thực tế hậu quả cộng sản gieo rắc xuống đời sống loài người đã chứng minh, là đảng cộng sản, chế độ cộng sản không thể mang đến ấm no, tự do, hạnh phúc hay xã hội công bằng, dân chủ văn minh cho người dân sống dưới sự lãnh đạo của đảng, chế độ cai trị cộng sản. Đến hôm nay loài người đã nhận ra những khẩu hiệu, những lời hào nhoáng do cộng sản hô hào ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác kể từ khi ra đời cho đến lúc chết non trên chính thành trì sản sinh ra nó cùng với vài nước cộng sản còn sót lại hôm nay. Tất cả hô hào chỉ là những điều bịp bợm, hoang tưởng không thể thực hiện được do chính lỗi cơ chế, lỗi hệ thống trong mô hình tổ chức cai trị cộng sản tạo ra.

Read more of this post

Thương ông vị tướng lừng danh

Đặng Huy Văn (Danlambao) – Tôi đã nhiều lần đọc lại bức thư tố cáo đại tướng Võ Nguyên Giáp mà cô vợ bé chính thức Bảy Vân của cố TBT Lê Duẩn đã gửi tới các vị lãnh đạo cao nhất của đảng và nhà nước CHXHCN Việt Nam (1). Tôi bỗng thấy thương ông vô hạn! Vậy là theo Bảy Vân thì suốt cả cuộc đời, ông ấy chỉ có tội chứ chẳng có chút công trạng nào với nhân dân và Tổ Quốc Việt Nam? Cũng theo lời cô ấy thì ngay cả trong chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, công trạng cũng thuộc về các cố vấn Trung Quốc và đường lối chiến tranh du kích của Mao Trạch Đông do ông Hồ mang về chứ việc ông Giáp “khoe” đã đề ra được chủ trương “đánh chắc, thắng chắc” cho chiến dịch cũng là hoàn toàn “bịa đặt”?

Read more of this post

Lý Bằng tiết lộ hội nghị Thành Đô 1990

Huỳnh Tâm (Danlambao) – Hội nghị Thành Đô ngày 3-4/9/1990 là bước ngoặt của quan hệ Trung-Việt… Hai bên ký kết “Kỷ yếu hội nghị” đồng thuận bình thường hóa quan hệ song phương. Cuộc đàm phán bí mật, đảng cộng sản Việt Nam không tiết lộ và cũng không công bố cho toàn nhân dân Việt Nam biết một sự kiện lịch sử quan trọng. Đến ngày 5/11/1991, Đỗ Mười Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, và Võ Văn Kiệt Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng đến thăm Trung Quốc. Ngày 7/11/1991, hiệp định mậu dịch Trung-Việt và hiệp định tạm thời về việc xử lý công việc biên giới hai nước đã được ký tại Nhà khách chính phủ Điếu Ngư Đài Quốc Tân Quán Bắc Kinh (钓鱼台国宾馆).

Một phần tư liệu về Hội nghị bí mật Thành Đô 1990, được tiết lộ bởi “Lý Bằng Nhật ký ngoại sự” (李鹏外事日记 ) và “Hợp tác phát triển Hòa Bình (和平发展合作), ngoài ra tác giả công bố hơn 230 bức ảnh phụ trang, phần lớn đã được công bố tại Trung Quốc. Nguồn: Công bố bởi Nhà xuất bản Tân Hoa Xã.

Read more of this post

Kho Xăng dầu Vân Phong Petrolimex: Cửa ngõ mở toang và quả bom nổ chậm?

Phan Châu Thành (Danlambao) – Những ngày này, phong trào Chúng Tôi Muốn Biết đang đẩy mạnh yêu cầu chính quyền CSVN bạch hóa nội dung Hội nghị Thành đô của họ với Trung cộng từ một phần tư thế kỷ trước, đi đầu là ba cô gái tuổi xấp xỉ con gái tôi – Phương Uyên, Kim Tiến và Thanh Nghiên- làm tôi càng mến phục, nhưng tôi không có kỳ vọng gì nhiều vào đó. Bởi vì theo tôi, đó sẽ là phong trào phải rất bền bỉ dài lâu và đi vào cuộc sống đại chúng thì mới hiệu quả, nên dục tốc thì bất đạt, như tăng tốc ở chặng 5km đầu trong cuộc đua Marathon vậy. Thế cho nên tôi vẫn tập trung suy nghĩ, thu thập thông tin và viết bài cho Lề Dân về những điều tôi nghĩ đang là những nguy cơ ngay trước mắt người Việt chúng ta.

Read more of this post

Nhật ký mở lần thứ 83b: BỘC BẠCH TÂM TƯ CÙNG TRANG MẠNG BÔ-XÍT….

 Nhật ký mở lần thứ 83b

Ngày 4/4/2014

BỘC BẠCH TÂM TƯ CÙNG TRANG MẠNG BÔ-XÍT….

Lần đầu “dán” một bài viết trả lời cho bài “Vài lời cùng bác Tô Hải” trên trang mạng Bô-xít (xin đọc ở đây nếu chưa đọc). Vì thế entry này mới được đánh số là 83b.

Kính gửi các bạn thương yêu và cảm phục của tôi!

Trước hết, tôi xin phép bầy tỏ lòng xúc động, niềm phấn khởi chân thành của tôi khi:

-Lần thứ 2, được một trang web mà tôi tín nhiệm hàng đầu (không phải là “một trong những ….hàng đầu” đâu!) đã có bình luận đầy ưu ái về một entry tôi đã viết và “xin thưa lại” về những điểm tôi viết chưa được nhiều người ưng ý…

– Được nghe những khi ý kiến “không đồng thuận” để tôi tự nhìn lại mình nghiêm khắc hơn, khi còn kịp…

Tôi hoàn toàn mong được mọi người góp ý, phản biện một cách thân tình, không ném đá, chụp mũ, bôi xấu, vu cáo, thành kiến với những ai đã có những nhận thức, những phương pháp, tác phong đấu tranh khác với mình, có kiểu tư duy lỗi thời “nói ngược, làm ngược” với mình, thậm chí đối lập với mình… là liền vu cho người đó “về phía bên kia” ngay tút xuỵt!

Bởi vây, tôi thật hạnh phúc khi, lần đầu tiên được “tự do tư tưởng” với những người tôi rất cảm mến, cũng như thấy được ai đang phê phán mình rất yêu mến mình, không như những ai phê phán mình nhưng lại chỉ nhằm “hạ bệ” mình không thương tiếc!…

Tôi đã đọc đi đọc lại bài “thưa lại” đó rồi tự thấy cần phải “nói lại cho rõ” thêm về những điểm mà tôi, dù đã “che chắn dài dòng” cũng không sao nói hết lòng mình cho được:

1-Tôi hoàn toàn không bao giờ dám coi thường các cây bút mà, qua các bài viết của họ như Phạm Toàn, Huệ Chi, Tô văn Trường, Hoàng xuân Phú…luôn là niềm hứng khởi để tôi “phát triển chủ đề”, nói thêm những điều mà tôi trộm nghĩ, vì nhiều lý do, họ chưa thể…nói toẹt ra. Còn tôi, ở cái tuổi chỉ chẳng còn mấy thời gian nữa để được khiêng đến …“lò thiêu xác”, tôi cứ nói thẳng thừng, chẳng sợ vào tù, đi cải tạo gì nữa! Tôi mạnh bạo, vượt lên sự sợ hãi chính là nhờ ở họ!

2- Tôi chỉ nổi khùng khi “đọc phải” những bài viết mâu thuẫn chẳng thua gì “kinh tế thị trường” nhưng phải “định hướng xã hội chủ nghĩa”! Đó là những tuyên bố, phát biểu cứ như sắp có một Góoc-ba, một Djilas …đến nơi nhưng, cuối cùng lại là: “Nói gì thì nói, không thể phủ nhận công lao to lớn của Đảng ta, của Bác Hồ đã giải phóng cho đân ta…”
hoặc mở đầu đã “che chắn” ngay bằng câu “Việc đầu tiên, phải khẳng định: “Nước ta có được tự do, độc lập hôm nay là do công lao của Đảng…của bác Hồ…”

Và không ít vị đã như muốn tự khẳng định “Mình là nhà cộng sản chân chính”, khi tuyên bố công khai rằng thì là “nói gì đi chăng nữa thì chẳng qua cũng chỉ để “đảng ta” lấy lại lòng tin của nhân dân mà thôi!.”…
Đặc biệt, những vị bị Đài Tivi Hà nội “bêu danh” sau 1, 2 vụ biểu tình …. Chống Tâu xâm lược, sau mấy lời phản đối, thậm chí kiện cáo thì…bỗng dưng không bao giờ thấy xuất hiện trong các cuộc biểu tình để làm “đầu tầu” cho các con, các cháu nữa, thì…tôi không thể không viết lên cái nỗi “thất vọng đến chán chường” đang xâm chiếm tâm hồn mình, giờ đây thân tàn ma dại (không sao bước đi được quá 10 bước, mà muốn đi xa hơn thì phải cần có người đẩy đi trên chiếc xe lăn) đã không thể đóng góp chút gì với lớp trẻ sớm “giác ngộ” “cách mạng giải cộng” mạnh dạn và hăng say hơn lớp cha anh nhiều lần.
Cho phép tôi được miễn kể tên những người mà tôi đã coi như “đầu hàng” này! Còn nếu tôi “nhầm lẫn”, chưa hiểu được “đường lối”, ”chiến thuật”, ”phương pháp” đấu tranh của họ bằng cách tổ chức những Hội, những đoàn, những trang mạng, những diễn đàn…nhằm “từ từ mà đánh địch” hơn là “phô trương hình thức” (?) chường mặt ra để chúng nó bôi xấu (!)… tất cả đều là những tắc tíc, những phương pháp đấu tranh nhằm đạt được mục đích cuối cùng (La fin justifie les moyens) thì…. chính tôi cũng đã tự đặt cho mình cái “tình hình có thể có” này ngay trong bài viết là: “Có thể tôi không hiểu được những mục đích sâu, xa gì đó”….Tôi không hề phát biểu ở thể khẳng định bao giờ!

3-Chỉ riêng 2 vấn đề mà các bạn ở bô-xít “thưa lại” mà tôi hoàn toàn không sao xét lại mình được và xin phép được bảo lưu và tranh cãi công khai đến cùng. Đó là:

A-Tạm thời chấp nhận một sự thống trị thực chất là sắt máu, coi như cái giá để bước sang dân chủ, chẳng lẽ ta không làm ??? Xin trích nguyên văn:

“…nếu diễn biến của lịch sử đất nước ở thời hiện đại sẽ có nhiều bước đi, và một bước đi không tránh được là bước độn, ở đó cần một bàn tay sắt kiểu Poutine để “giải cộng hóa” (décommunisation), thì dù có tạm thời chấp nhận một sự thống trị thực chất là sắt máu, coi như cái giá để bước sang dân chủ, chẳng lẽ ta lại không làm?”

Đây là điều tôi sợ nhất cho tương lai đất nước khi đã báo động bằng bài “Tránh vỏ dưa, gặp quả lừa, tránh quả lừa sẽ gặp gì đây?” (Nhật ký mở lần thứ 79 – Ngày 24/2/2014) sau vụ nổi dậy ở Ukraina…
Chẳng lẽ những người sẽ tiếp thu cái thể chế đang thối ruỗng này không tìm được cách triệt tiêu hoặc ít nhất, hạn chế đến mức tối đa bọn “đảng viên” thay áo làm dân chủ kiểu Yanoukovich, Poutine.?… Tôi đã từng trả lời cho một số các cháu và bạn bè quan tâm đến vấn đề có hay không cái gọi là “bước độn” nguy hiểm “phải trả giá” đó như sau:

1- Phải thẳng tay loại trừ tất cả những ai là cộng sản ra khỏi mọi cơ quan hành pháp, lập pháp, tư pháp, …v.v… của đất nước. Giầu có như C.H.L.B Đức thì cho tất cả về hưu, hưởng lương hưu bằng đồng DM, Nghèo như ta thì mời họ đi làm những công việc lao động dịch vụ khác! Thế là quá nhân văn “hữu khuynh” mất rồi!

2- Đối với bọn đại gia tỷ, tỷ phú, lâu đài, biệt thự, tài khoản đến cả 6, 7 số không (đằng sau số có) thì cứ thẳng tay tịch thu xung vô công quỹ, chẳng cần chứng cớ chứng cò gì xất! Việc này tránh hậu họa chúng sẽ dùng tiền để “maphia hóa” những người cầm quyền mới như bên Nga, bên Ukraine và cả bên Tầu hiện giờ!

3- Tôi cũng vạch ra những trường hợp từ vô sản, từ đảng viên, từ Bộ Trưởng, Tỉnh Trưởng, Tổng Giám Đốc, Bí, phó bí đảng ủy cộng sản an ninh (KGB) đã trở nên tỉ tỉ phú nhanh chóng chỉ qua 2, 3 năm cổ phần hóa vào tay chúng hết như thế nào.
Tôi đã gõ vào Google để giới thiệu sơ qua 20 tên tỉ phú đã nắm trong tay tới 227 tỉ USD ra sao? Những cái tên Vladimir Lisin (27tỉ) A.Khodorkovsky, D.Rybololev, Vladimir Doronin, Berezovsky……. và quèn mạt nhất là Roman Abramovich, ông chủ của C.L.B bóng đá Chelsea không tuần nào không xuất hiện trên màn ảnh ở nước Anh, nơi ông ta đã chọn làm quê hương thứ 2, sau khi đã bỏ hết các chức vụ, kể cả tỉnh trưởng để “mang của chạy theo người” sang đất Luân Đôn mà hưởng thụ cho đến chết!….Và cứ click thêm vào một cái tên tỉ phú Nga nào, ta cũng nhận thấy:
BỌN CHÚNG ĐỀU LÀ NHỮNG TÊN CỘNG SẢN HOẶC CON CHÁU BỌN TRÙM CS CÓ CỠ thời Liên Bang Xô Viết hết!
Còn của cải mà bọn “cướp thế kỷ” đó tích lũy được trong thời gian “trái độn” của 720 tỉ phú Nga được Tạp chí Tài chính Nga công bố đều khiến bọn Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang …chỉ có thể cúi đầu bái lạy làm …“sư phụ”!

Vậy thì: Cái “trái độn”, cái “giá phải chấp nhận” mà bạn nào đó đã thay mặt bô-xít viết chẳng lẽ là “định mệnh” không thể nào tránh được sao ?

Tôi hoàn toàn bác bỏ luận điểm nguy hiểm này và rất tin tưởng sau khi “décommunisation”, lớp trẻ hôm nay và ngày mai, nếu tiến hành ngay những bước loại trừ bằng hết bọn cơ hội chủ nghĩa “chống cộng hơn ai hết vào giờ thứ 26”, sẽ phải làm ngay và sẽ làm được!
Bằng không thì mấy ông “ôm chặt thẻ đảng” đang phục kích sẽ nhảy ra đập nát chế độ “vua tập thể” này để rồi sẽ lại lên nắm chính quyền với bộ cân đai áo mũ mới của những tên “độc tài toàn trị phát xít hóa” (dictature totalitaire fascisant) mà thôi! Nhỡn tiền là đấy chứ đâu nữa!

Cuối cùng là cái phần mà tôi mừng khi hướng về phương Bắc, (dù có cả phần lo) cũng cần phải nói lại cho rõ: Tôi mừng thiệt chứ không mừng chiến thuật gì xất! Tôi hoàn toàn không đồng ý với lập luận sau đây:


“…Thiết tưởng, một anh Tàu không đi theo dân chủ của Tây phương cũng không còn là cộng sản của Mao thì đằng nào Việt Nam cũng bị kẹt dưới nanh vuốt của cái loại quái vật khổng lồ “nửa người nửa ngợm nửa đười ươi” ấy. Mà như thế mình lại càng chết ngắc. Cho nên vấn đề là trước sau gì cũng phải giẫy ra khỏi anh Đại Hán cái đã. Để tìm một vị trí độc lập tương đối, cân bằng giữa các thế lực siêu cường, như Phần Lan trước đây chẳng hạn. Muốn đáp ứng được phương cách ứng xử rõ ràng là bức thiết kia thì phải chọn kịch bản, giữa một Tập và một Pou…(?!)

Tôi cũng xin phép tuyên bố lại một lần nữa quan điểm không hề lay chuyển của tôi là:

VỚI TÌNH HÌNH THỰC TẾ VIỆT NAM HIỆN TAI, KHÔNG THỂ CÓ MỘT AI CÓ KHẢ NĂNG LÀM CÁI VIỆC “TRƯỚC CÁI ĐÔ ẤY, NGOÀI CHÍNH NHỮNG ANH TẬP, ANH BẠC, ANH CHU, KHỬ NHAU ĐỂ “THAY ÁO” Ở NƯỚC HỌ, TẠO ĐIỀU KIỆN CHO NƯỚC TA THỜI CƠ XÂY LẠI ĐẤT NƯỚC Đà GẦN NHƯ NẰM TRONG TAY HỌ MẤT RỒI!

Tôi khẳng định là như thế và xin phép được “bảo lưu” 2 ý kiến bị bác bỏ!

Xin thứ lỗi cho tôi, nếu đôi chỗ, tôi có hơi chút quyết liệt kiểu “Jusqu’au Boutiste”!

Tôi sẵn sàng tranh luận bằng tình thương yêu “đồng chí hướng” đến cùng bằng mọi phương tiện có thể.

 

TRÒ BỈ ỔI MỚI CỦA BÈ LŨ CƯỚP NƯỚC VÀ BÁN NƯỚC

Lê Anh Hùng | 1.4.2014



PTT Tàu Hoàng Trung Hải và Thủ tướng TQ Ôn Gia Bảo (ảnh nền: khu
mộ nhà HT Hải ở Sơn Đồng, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình)

Nhà chức trách lẩn tránh trách nhiệm Vụ việc vợ chồng tôi tố cáo các ông Phó Thủ tướng Tàu Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và (nguyên) Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh suốt từ năm 2008 đến nay vẫn chưa được nhà chức trách giải quyết theo đúng pháp luật.
Ngày 18.7.2013, Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đã chuyển cho tôi “công văn” của Bộ Công an “trả lời” Quốc hội về đơn thư tố cáo mà tôi gửi cho ông ngày 6.6.2012. Bộ Công an đã lặp lại “kết luận điều tra” ngày 28.4.2010 của Công an tỉnh Quảng Trị cho rằng tôi bị “tâm thần hoang tưởng” để bác đơn tố cáo của tôi. Họ hoàn toàn phớt lờ Bản Cam Đoan viết tay của vợ tôi (Lê Thị Phương Anh) ngày 11/3/2011 mà tôi gửi kèm theo đơn thư tố cáo, trong đó khẳng định: (i) chồng tôi (Lê Anh Hùng) là người hoàn toàn bình thường, khi chồng tôi bị bắt ngày 25/12/2009 tôi khai chồng tôi bị tâm thần là do bị đe doạ và ép buộc; (ii) tôi hoàn toàn đồng ý với Thư Tố Cáo của chồng tôi đối với các ông Nguyễn Tấn Dũng, Hoàng Trung Hải, Nông Đức Mạnh; tôi là người nằm trong đường dây ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải; tôi là nhân chứng trực tiếp và cung cấp thông tin cho chồng tôi. Ngày 16.9.2013, vợ chồng tôi đã chuyển cho Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đơn thư tố cáo mới, lần này vợ tôi là người ký đầu tiên. Ngày 22.10.2013, trong cuộc gặp với vợ chồng tôi tại văn phòng làm việc của ông ở 216 Trần Quang Khải (Hà Nội), ĐBQH Dương Trung Quốc nói là ông sẽ chuyển đơn thư của chúng tôi cho Bộ Công an. Tuy nhiên, kể từ đó đến nay, chúng tôi chưa hề nhận được bất kỳ hồi âm nào từ cả ĐBQH Dương Trung Quốc lẫn các cơ quan chức năng ở Việt Nam.

Đọc tiếp >>>

“Cận cảnh” nguyên nhân Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sụp đổ

Thiếu tướng Lâm Văn Cương [*]

Nhân kỷ niệm 96 năm Cách Mạng Tháng Tám (19/8/1945 – 19/8/2041), bài viết này nhằm cung cấp một cái nhìn cận cảnh về sự sụp đổ của nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Sự sụp đổ của chính quyền XHCN Việt Nam cuối những năm 10, đầu những năm 20, của thế kỷ XXI là một sự kiện đặc biệt quan trọng của khu vực Đông Nam Á, là một tổn thất hết sức to lớn của những người cộng sản trong quá trình hiện thực hóa học thuyết Mác-Lênin. Sự sụp đổ của chính quyền XHCN Việt Nam vào cuối 2021 đã làm thay đổi căn bản cục diện chính trị khu vực Đông Nam Á cũng như khu vực Châu Á- Thái Bình Dương.

Trong giai đoạn 1945 – 1954, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nằm trong vòng vây của thực dân Pháp. Trong giai đoạn đặc biệt khó khăn này, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa non trẻ lâm vào thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã vượt qua thách thức hiểm nghèo để tiếp tục phát triển, với kết quả là kết thúc chiến tranh năm 1954 bằng trận Điện Biên Phủ và sau đó là Hiệp định Geneve.

Sau hơn bảy mươi lăm năm tồn tại, phát triển chậm chạp, vào cuối những năm 10 của thế kỷ XXI, Cộng hòa XHCN Việt Nam đã vượt qua 4 cuộc chiến (45 -54, 54 – 75, Biên giới Tây Nam, Biên giới phía bắc), từ một nước thiếu đói thành một trong những nước xuất khẩu hang đầu về gạo và cà phê. Từ một nước với năng lực hải quân hạn chế đã có hạm đội tàu ngầm, tàu chiến, trở thành một thế lực trong khu vực Đông Nam Á. Với sức mạnh to lớn về quân sự và kinh tế, Cộng hòa XHCN Việt Nam đủ sức đương đầu với hệ thống tư bản thế giới và có khả năng ngăn chặn mọi âm mưu, hoạt động hiếu chiến của chủ nghĩa đế quốc của người anh em Trung Quốc để bảo vệ hòa bình khu vực và thế giới.

Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ khi đã đạt đến đỉnh cao.

Tại sao?

Đã có hàng trăm, thậm chí hàng nghìn bài viết, công trình chuyên khảo và sách lý giải vấn đề này, trong đó các cuốn sách của những người trong cuộc đưa ra lời giải có sức thuyết phục nhất. Nhân kỷ niệm 96 năm Cách mạng tháng tám (19/8/1945 – 19/8/2041), bài viết này nhằm cung cấp một cái nhìn cận cảnh về sự sụp đổ của Cộng hòa XHCN Việt Nam.

1. Chính quyền XHCN Việt Nam đã có đóng góp hết sức to lớn vào sự phát triển của khu vực và thế giới.

Trong nửa sau của thế kỷ XX, trên thế giới có hơn một chục Đảng Cộng Sản cầm quyền, hình thành một hệ thống XHCN hùng mạnh đủ sức kiềm chế mọi hành động đơn phương, hiếu chiến chống phá cách mạng của chủ nghĩa đế quốc đứng đầu là Mỹ.

Chính nhờ sự tồn tại của hệ thống XHCN hùng mạnh, hàng trăm dân tộc bị nô dịch, áp bức đã vùng lên làm cách mạng giải phóng dân tộc, làm suy sụp chủ nghĩa thực dân cũ, làm thất bại chủ nghĩa thực dân mới. Xét đến cùng, sự hình thành và phát triển của phong trào không liên kết là thành quả của cuộc đấu tranh vô sản – tư sản trên phạm vi toàn cầu, là thành tựu to lớn của các Đảng Cộng sản cầm quyền trong thế kỷ XX. Nói cách khác, chính những người cộng sản, trước hết là các Đảng Cộng sản cầm quyền ở các nước thuộc hệ thống XHCN, đã ghi tạc một mốc son chói lọi vào tiến trình phát triển văn minh nhân loại.

Các Đảng Cộng sản cầm quyền đã xây dựng được một hệ thống xã hội hùng mạnh (hệ thống XHCN), trên nhiều lĩnh vực cơ bản của đời sống xã hội tốt đẹp hơn, ưu việt hơn chủ nghĩa tư bản (CNTB). Cho đến nay, sau 20 năm Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ, vẫn có 9% người Việt được hỏi ý kiến cho rằng ở chủ nghĩa xã hội nhiều điều tích cực hơn là tiêu cực.

Thật trớ trêu, chính các Đảng Cộng Sản cầm quyền, trước hết và chủ yếu là Đảng Cộng sản Việt Nam, lại để mất quyền lãnh đạo, Cần lưu ý rằng Đảng Cộng sản Việt Nam mất quyền lãnh đạo, Nhà nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam sụp đổ mà không thông qua một cuộc chiến tranh với chủ nghĩa đế quốc.

Thực chất, Đảng Cộng sản Việt Nam, trực tiếp và chủ yếu là Bộ Chính trị, BCH Trung Ương đã tha hóa, đã tự đánh mất mình và làm cho Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ. Chính những người lãnh đạo cao nhất, các ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN đã thừa nhận điều đó. Tất nhiên, hoạt động chống phá của các thế lực chống cộng quốc tế thông qua chiến lược “diễn biến hòa bình” cũng là một nguyên nhân làm cho Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ, nhưng chắc chắn không phải là nguyên nhân chính, không phải là nguyên nhân chủ yếu.

2. Đảng Cộng sản Việt Nam đã tha hóa, biến chất như thế nào?

Sơ bộ có thể nêu ra một số biểu hiện lớn sau đây:

– Một là, Đảng Cộng sản Việt Nam đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong sinh hoạt Đảng. Đi liền với nó là các bệnh tật: độc đoán, chuyên quyền, không chấp nhận những ý kiến khác với mình; coi thường tập thể, coi thường cấp dưới, tự cho mọi ý kiến của mình là chân lý buộc mọi người phải tuân theo, coi những ai có ý kiến ngược lại là chống đối, thậm chí là thù địch, khi cần thiết bảo vệ “cái uy” của mình, họ sẵn sàng đối xử với đồng chí, đồng đội như đối với kẻ thù. Kết quả là trong sinh hoạt, đảng mất hết sinh khí, mất hết tính chiến đấu. Sinh hoạt đảng trở nên tẻ nhạt, khô cứng, độc thoại một chiều. Trong điều kiện đó nhiều đảng viên trung kiên, trong sáng không được trọng dụng, cố nín nhịn để tồn tại, những kẻ cơ hội, nịnh bợ có điều kiện được thăng tiến.

– Hai là, Bộ Chính trị, BCH Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã quan liêu xa rời thực tiễn, để mất quan hệ máu thịt giữa Đảng CSVN với nhân dân Việt Nam. Tệ quan liêu làm cho những người lãnh đạo các cấp của Đảng CSVN xa rời thực tế, không có hiểu biết đúng đắn hiện trạng xã hội mà mình đang lãnh đạo, quản lý. Họ thờ ơ trước những nguyện vọng chính đáng của quần chúng, thậm chí không có rung động, phản ứng trước những nỗi thống khổ, oan ức của một bộ phận quần chúng nhân dân, trong đó có cả một bộ phận đảng viên, cán bộ cấp dưới.

– Ba là, những suy thoái về đạo đức, lối sống của một số lãnh đạo cấp cao giữ vai trò chủ chốt với những biểu hiện nổi bật: Sống ích kỷ, đặt lợi ích của bản thân, gia đình và người thân lên trên lợi ích của Đảng, của nhân dân; cục bộ địa phương, kéo bè kéo cánh đưa những người thân tín với mình, kể cả những người yếu về năng lực, kém về đạo đức, lối sống vào những vị trí lãnh đạo để làm vây cánh, che chắn bảo vệ mình; tham ô, sống xa hoa, nói một đằng làm một nẻo, cá biệt còn tha hoá, suy đồi về đạo đức, lối sống.

Trên đây là những biểu hiện nổi bật chủ yếu sự thoái hoá của một bộ phận cán bộ, đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhất là các cán bộ chủ chốt ở cấp cao.

Chỉ khi nào sự thoái hóa, biến chất diễn ra tại trung tâm quyền lực (chóp bu) của Đảng thì mới trở thành nguy cơ đối với Đảng, đó là đêm trước của sự tan rã, sụp đổ. Đảng Cộng sản Việt Nam và các “phiên bản” Đông Âu của nó thuộc trường hợp này.

Thông thường các biểu hiện trên không tồn tại biệt lập, mà luôn song hành, có quan hệ với nhau, tác động với nhau, có lúc cái này làm tiền đề, điều kiện cho cái kia tồn tại và phát triển. Những biểu hiện thoái hoá nói trên, không bổng nhiên xuất hiện, mà có một quá trình từ chớm nở như một ung nhọt nhỏ rồi phát triển qua nhiều giai đoạn. Những bệnh tật này lặng lẽ tích dồn liên tục trong nhiều tháng, nhiều năm làm Đảng mất sức chiến đấu, thiếu nhạy bén, không đưa ra được đường lối, quyết sách đúng đắn, khả thi. Trong Đảng CSVN đã thực sự có phân hoá: Một bộ phận cán bộ, đảng viên giàu lên nhanh chóng do đặc quyền, đặc lợi, đại bộ phận sống khó khăn; nhiều đảng viên nói một đằng làm một nẻo, trong cuộc họp nói khác ngoài cuộc họp, suy nghĩ một đằng phát biểu một nẻo. Tính chiến đấu trong sinh hoạt đảng dần dần nguội lạnh, nhiều đảng viên trở nên thờ ơ trước những vấn đề chính trị có quan hệ đến vận mệnh của Đảng CSVN.

Theo Nguyễn Phú Trọng, có thể chia 3,6 triệu đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam làm 4 loại: 1, Những đảng viên chân chính thường chiếm tỷ lệ nhỏ, 2. Những người thực hiện, chấp hành chỉ thị, nghị quyết của Đảng như cái máy (chiếm khoảng hơn 96%); 3. Những kẻ cơ hội, xu thời, nịnh bợ (phần lớn trong bộ máy công quyền); 4. Những người im lặng (phần lớn họ là những người có hiểu biết nhưng sợ bị trù dập nên họ giữ im lặng, không dám phát biểu).

Trần Xuân Bách, nguyên ủy viên Bộ Chính trị ĐCS Việt Nam, Bí thư trung ương Đảng (1986 – 1990) cho rằng: Tồn tại hai Đảng trong Đảng Cộng sản Việt Nam: Một đảng của hàng chục triệu đảng viên bình thường và một đảng của những quan chức chóp bu trong hệ thống đảng, nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Những đảng viên nắm quyền lực ở cấp cao ngày càng xa rời, cách biệt với hàng chục triệu đảng viên bình thường. Số đảng viên này, về thực chất, không đại diện và bảo vệ lợi ích của giai cấp, của dân tộc, mà chỉ tìm mọi cách bám giữ quyền lực vì lợi ích cá nhân của họ.

Do những bệnh tật kể trên, đại bộ phận quần chúng nhân dân giảm lòng tin đối với sự lãnh đạo của Đảng CSVN, thờ ơ đối với những vấn đề chính trị trọng đại của đất nước, thậm chí có một số trông chờ, mong muốn có sự thay đổi. Chính đó là trạng thái trong Đảng Cộng sản Việt Nam và trong xã hội Việt Nam vào cuối những năm 10, đầu những năm 20 của thế kỷ XXI, đêm trước của sự sụp đổ, tan rã (2019 – 2021).

3. Thử bàn về các nguyên nhân

Về hoạt động chống phá của Mỹ và các thế lực chống cộng quốc tế thì rõ ràng, có đầy đủ thông tin, tư liệu để khẳng định. Tuyệt đối không được mơ hồ, mất cảnh giác.

Mặt trái của cơ chế thị trường cũng là một nguyên nhân. Nhưng nếu quá nhấn mạnh, cường điệu mặt trái của cơ chế thị trường thì khó lòng giải thích được những thoái hoá của Đảng Cộng sản Việt Nam, Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời kỳ Mao Trạch Đông, Trường Chinh, Lê Duẩn lãnh đạo, vì thời Mao, thời Trường Chinh, thời Lê Duẩn chưa có kinh tế thị trường.

Nghiên cứu kỹ quá trình thoái hoá của Đảng Cộng sản Việt Nam, kể cả những đảng cầm quyền rồi mất quyền và những đảng hiện nay còn cầm quyền, chúng tôi xin nêu ra hai vấn đề để trao đổi, thảo luận.

– Một là, về mặt tổ chức, trong suốt quá trình tồn tại, phát triển của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam chưa xây dựng được cơ chế hữu hiệu để đảm bảo dân chủ thực sự trong sinh hoạt Đảng. Đảng CSVN đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong suốt quá trình hoạt động. Theo chúng tôi, đây là điểm khởi thuỷ, nguồn gốc của mọi biểu hiện khác về sự thoái hoá của Đảng CSVN (quan liêu, tha hoá về tư tưởng chính trị, thoái hoá về đạo đức, lối sống, chia rẽ mất đoàn kết…). Ở đâu và khi nào trong sinh hoạt đảng thể hiện sục sôi dân chủ, thì đảng có sức sống mãnh liệt. Đảng Cộng sản Việt Nam dưới thời lãnh đạo của Hồ Chí Minh là một ví dụ điển hình.

Xét đến cùng, do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng nên cơ quan lãnh đạo của Đảng CSVN thiếu thông tin nhiều mặt về một vấn đề, đặc biệt là những vấn đề hệ trọng quan hệ đến sinh tồn của Đảng. Thiếu dân chủ cho nên trong sinh hoạt đảng thường là độc thoại một chiều từ những người lãnh đạo cao nhất, thiếu hẳn thông tin phản hồi từ dưới lên. Thiếu dân chủ, nên những đảng viên ưu tú, nhạy bén, sắc sảo, thông minh không có chỗ để thể hiện ý tưởng của mình. Trong một tổ chức như vậy, bộ tham mưu cao nhất không có đủ thông tin nhiều chiều, toàn diện, do đó những quyết định về đường lối, sách lược thường không phù hợp với thực tiễn, thậm chí trái ngược với quy luật, ngược với hiện thực khách quan. Phải chăng, đó là một trong những nguyên nhân căn bản dẫn đến tình trạng nghị quyết, chỉ thị rất nhiều nhưng việc đưa vào cuộc sống không được bao nhiêu. Theo ngôn ngữ y học, thuốc rất nhiều nhưng không có loại đặc trị, nên bệnh tình sẽ ngày càng trầm trọng.

Dưới góc độ lý thuyết hệ thống, có thể xem một tổ chức đảng như một hệ thống. Để đảm bảo cho hệ thống đó tồn tại bền vững, nhất thiết phải có trao đổi thông tin. Nếu thiếu trao đổi thông tin (theo 2 chiều thuận – nghịch, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong) thì sớm muộn hệ thống đó sẽ bị đổ vỡ để chuyển sang một trạng thái khác. Thiếu dân chủ trong sinh hoạt đảng, tức là thiếu trao đổi thông tin (trên xuống, dưới lên, trong đảng ra ngoài xã hội và ngược lại). Nếu trạng thái này kéo dài thì sẽ sinh ra thoái hóa của hệ thống đảng dưới nhiều biểu hiện như đã trình bày ở trên. Nếu không khắc phục được, để kéo dài, thì sớm muộn sự thoái hóa của một số đảng viên ở vị trí chủ chốt sẽ dẫn đến sự thoái hóa của đảng cầm quyền.

Hãy trở lại với Đảng Cộng sản Việt Nam để chúng ta hiểu rõ vấn đề dân chủ trong đảng. Nguyên tắc tập trung dân chủ trong sinh hoạt Đảng được ghi rõ trong Điều lệ, Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam. Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam, qua nhiều lần thay đổi, vẫn là một văn bản quy định rất chặt chẽ, rõ ràng quyền hạn và trách nhiệm của đảng viên. Tại sao không ngăn chặn được những biến thái lệch lạc của Nguyễn Phú Trọng, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Sinh Hùng, không ngăn chặn được hành vi lạm quyền, lộng quyền và phản bội của Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Đức Đam? Cớ sao hàng triệu đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam không có phản ứng gì khi Vũ Đức Đam tuyên bố giải tán Đảng? Không thể nói cách khác, thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng và không có cơ chế giám sát quyền lực hữu hiệu, đặc biệt là thiếu hẳn cơ chế giám sát hoạt động của Tổng bí thư, của Bộ Chính trị là nguồn gốc sinh ra tệ lạm quyền, lộng quyền của những người lãnh đạo Đảng CSVN, làm cho đảng có một xác thịt to lớn (hàng chục triệu đảng viên), nhưng không có hồn, không có sức sống.

Thực tế xác nhận: Đảng CSVN trước đây không có lực lượng nào và không có cơ chế nào thực hiện giám sát và phản biện hoạt động của Tổng Bí thư, của Bộ Chính trị. Một nhóm nhỏ này, có khi chỉ dăm ba người nắm quyền lực tối cao, tự tung tự tác, ai có ý kiến khác sẽ bị họ chụp cho cái mũ là “chống đối”, “là phản động”, “là chống Đảng”, thậm chí là “phản bội Tổ quốc”…

Cũng do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng mà các thành viên trong tổ chức có quan hệ với nhau rất lỏng lẻo, đảng mất hết sức sống, tính chiến đấu chỉ còn lại trong nghị quyết.

Do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng, mà một thời gian dài trước khi sụp đổ, tan rã, trong Đảng Cộng sản Việt Nam cũng như trong các Đảng Cộng sản ở các nước XHCN ở Đông Âu đã lặng lẽ diễn ra một quá trình phân hóa trong đảng, cả trong sinh hoạt Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị. Các đảng viên nghĩ một đằng phát biểu một nẻo, không dám thể hiện chính kiến của mình ngay cả đối với vấn đề quan hệ đến sinh tồn của Đảng. Trong cuộc họp người ta nói một đằng, mà phần lớn không thật lòng, ngoài cuộc họp người ta nói riêng với nhau lại khác, cấp trên áp đặt, cấp dưới điều chỉnh hành vi cho phù hợp với cấp trên, mọi thông tin chính thức từ trên xuống và đặc biệt là từ dưới lên đều thiếu chân thật. Chưa đến một tháng trước khi tan rã, mất quyền lãnh đạo, những người lãnh đạo của một Đảng Cộng sản cầm quyền vẫn khẳng định sức chiến đấu của đảng mình, vẫn tuyên bố tuyệt đại bộ phận nhân dân còn ơn đảng, theo đảng, tin đảng và tuyệt đại đa số đảng viên là tin cậy, trung thành…!

Cũng do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng mà Đảng CSVN đã mắc sai lầm trong việc đánh giá cán bộ, đào tạo cán bộ, tuyển chọn và bố trí, sử dụng cán bộ vào vị trí chủ chốt trong Đảng, trong Nhà nước. Thiếu dân chủ là bà đỡ của thói nịnh bợ, luồn lọt, là điều kiện tốt cho chủ nghĩa thực dụng, cơ hội vị kỷ phát sinh tồn tại trong đảng, nhất là ở các cơ quan lãnh đạo cấp cao. Ai cũng biết cán bộ quyết định tất cả, và thực tiễn cũng xác nhận điều đó. Nhưng Đảng CSVN phạm sai lầm trong công tác sử dụng, bố trí cán bộ.

– Hai là, sự thoái hóa của Đảng CSVN là do các đảng viên, trước hết và chủ yếu là các đảng viên giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt ở cấp cao, chưa đủ độ chín muồi về mặt chính trị, chưa thực sự giác ngộ về giai cấp, về lý tưởng cộng sản. Khi kết nạp mọi đảng viên đều tuyên thệ về sự giác ngộ lý tưởng cộng sản của mình, hứa hẹn một lòng một dạ phấn đấu vì lợi ích của giai cấp, của những người lao động, nguyện trung thành với lý tưởng cộng sản… Nhưng khi đã vào đảng rồi thì họ thiếu rèn luyện và trong hoạt động thực tiễn, họ dần dần xa rời những lời tuyên thệ, hứa hẹn của mình. Đó là quá trình tha hóa của đảng viên, và kéo theo sự tha hóa của đảng. Tất nhiên, không phải mọi đảng viên đều diễn ra quá trình tha hóa đó.

Tất nhiên, còn nhiều vấn đề thuộc về nguyên nhân và điều kiện làm cho Đảng CSVN thoái hóa, nước Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ. Ở đây chúng tôi không có điều kiện để trình bày tất cả, chỉ nêu ra những nhân tố quan trọng nhất, cơ bản nhất. Có thể xem nó là nguồn gốc của mọi thoái hóa của Đảng cầm quyền nói chung, của Đảng CSVN nói riêng. 

* * *Năm 2041, nhân dân Việt Nam nói riêng và nhân loại tiến bộ nói chung, kỷ niệm 96 năm Cách mạng tháng tám (19/8/1945 – 19/8/2041). Chủ nghĩa xã hội đã tồn tại 76 năm tại nước Việt Nam (1945 – 2021) và Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ đã 20 năm (2021 – 2041). Người Việt Nam nói riêng, nhân loại tiến bộ nói chung, còn phải tiếp tục nghiên cứu lý giải một cách cặn kẽ và có sức thuyết phục về những vấn đề liên quan đến sự sụp đổ của Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Sau chừng ấy thời gian, cho phép chúng ta khái quát ba vấn đề lớn sau:

– Một là, từ Cách mạng tháng tám đến khi sụp đổ của Cộng hòa XHCN Việt Nam (1945 – 2021) có thể phân kỳ như sau: 1. Thế hệ cách mạng đầu tiên do Hồ Chí Minh lãnh đạo đã đưa nước Việt Nam dân chủ cộng hòa non trẻ vượt qua thử thách “ngàn cân treo sợi tóc” 1945 – 1954 để tồn tại và phát triển; 2. Thế hệ lãnh đạo thứ hai do Lê Duẩn lãnh đạo đã đánh đuổi đế quốc Mỹ và thống nhất đất nước; 3; Thế hệ lãnh đạo thứ ba ở Việt Nam từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu là những người đã tham gia chiến tranh chống Mỹ và họ đã đưa Việt Nam từ một nước thiếu đói trở thành nước xuất khẩu gạo và cà phê hàng đầu; 4. Thế hệ lãnh đạo thứ tư với hạt nhân là Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Đức Đam, là những người sinh ra trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ và ít nếm trải thử thách của chiến tranh.

Chính thế hệ lãnh đạo thứ tư đã làm cho Đảng CSVN mất quyền lãnh đạo, làm cho Cộng hòa XHCN Việt Nam sụp đổ.

– Hai là, thế hệ lãnh đạo thứ tư ở Việt Nam với Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Đức Đam là hạt nhân đã nắm trong tay mọi quyền lực và mọi nguồn lực của đất nước, nhưng họ không thuận theo lòng dân, không được dân ủng hộ nên đánh mất toàn bộ cơ đồ sự nghiệp và bị lịch sử vứt vào sọt rác.

Hóa ra, việc thâu tóm được mọi quyền lực và mọi nguồn lực quốc gia không khó bằng nắm được lòng dân. Những ai không nắm được lòng dân thì họ đã thất bại ngay khi đang nắm quyền lực.

– Ba là, các đảng cộng sản đang cầm quyền và chưa cầm quyền cần rút ra bài học từ thất bại của Đảng CSVN, từ sự tan rã của Nhà nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam để vượt qua chính mình vì hạnh phúc của nhân dân và sự hưng thịnh của đất nước.

Sai lầm và khuyết điểm rất khó tránh, nhưng không thực sự nguy hiểm. Điều nguy hiểm nhất là không dám thừa nhận sai lầm, khuyết điểm, đặc biệt là không có quyết tâm chính trị để tránh sai lầm, khắc phục khuyết điểm.

Thiếu tướng Lâm Văn Cương (Nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược Bộ Quốc Phòng)

http://www.viet-studies.info/kinhte/NguyenNhanSupDo_DL.htm

 

 

Cộng Sản Sụp Đổ Tan Rã Vì Lòng Dân Không Theo

ĐẾ QUỐC CỘNG SẢN VĨ ĐẠI – KHẮC NGHIỆT

SUY KIỆT SỤP ĐỔ

TAN RÃ VÌ LÒNG DÂN KHÔNG THEO

 

Cách đây hai ngàn năm, đế quốc La Mã hùng mạnh nhất thế giới đã thống trị nhiều dân tộc yếu kém hơn trong suốt 400 năm sau Tây Lịch, sau đó còn kéo dài ở phía Ðông (đế quốc Ðông La Mã) cho đếnnăm 1453. Thời kỳ nhân loại chưa có ý thức nhân quyền rõ rệt, và ý thức tự do, dân chủ chưa phát triển nên đế quốc La Mã đã dùng bạo lực ngự trị xa xỉ, kiêu căng trên cuộc sống lầm than, khổ sở của nhiều dân tộc khác.
Vào đầu thế kỷ 20 khi Lenin cho thành lập đế quốc Cộng Sản Liên Sô, so với nhân lực, cơ cấu tổ chức, và vũ khí thời La Mã thì đế quốc Cộng Sản Liên Sô hùng mạnh hơn với các trang bị quân sự hiện đại có tầm sát thương – tàn phá –  hủy diệt hàng loạt. Ngoài vũ khí hiện đại, tân đế quốc này còn được hỗ trợ bởi một “học thuyết” khá hoàn bị về mặt lý thuyết, dù vòng vèo-mâu thuẫn-tối nghĩa về nội dung, ngay từ lúc khởi đầu dựng đế quốc. Read more of this post

Bảo vệ tổ quốc cho Dân hay cho Đảng?

VRNs (28.03.2014) – Washington DC, USA – Sau gần 3 năm cầm quyền Tổng Bí thư đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã chứng tỏ rất lúng túng trong vai trò lãnh đạo, chưa nhận diện được  thù trong, giặc ngòai nhưng lại là người kiên quyết chống đa đảng và không muốn thấy có một nhà nước  do dân làm chủ  ở Việt Nam.

Qua những việc làm chuẩn bị cho Đại hội đảng XII, dự kiến đầu năm 2016, ông Trọng đã lôi kéo Ban Chấp hành Trung ương đảng, Quân đội, Công an, Mặt trận Tổ quốc và Ban Tuyên giáo vào cuộc chiến đổ lỗi cho “diễn biến hòa hình”, “thế lực thù địch” để che đậy thất bại trước “đe dọa xâm lược của ngọai bang” và “những kẻ nội thù” do đảng đẻ ra và nuôi dưỡng.

140328000Tất cả những “đòn phép” này đang diễn ra cùng lượt trên hai mặt trận : “Tổng kết lý luận – thực tiễn 30 năm đổi mới (1986-2016)” vàChiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới”

Hàng loạt Hội nghị, Hội thảo và Cuộc họp đã được tổ chức để tìm ra ưu, khuyết điểm và những việc cần bổ túc cho chủ trương “Đổi mới hệ thống chính trị, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa“.

Nói năng thì nhiều và tốn phí tiền của dân cũng rất cao, nhưng tựu trung chỉ nhằm bảo vệ quyền lãnh đạo độc tôn cho đảng và kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh, che đậy dưới mỹ từ “xã hội chủ nghĩa” theo kiểu của Cộng sản Việt Nam, chả khác gì cái gọi là “Chủ nghĩa Xã hội đặc  sắc Trung Quốc” của ông Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước Trung Hoa Tập Cận Bình !

  Read more of this post

Menras Andre Hồ Cương Quyết – Làm sao tôi có thể ủng hộ một đảng “hại nước, hại dân” như thế?

 

Theo FB Menras AndreXin đăng ở đây vài dòng tham gia của tôi vào một cuộc đối thoại giữa vài người bạn FB. Đặc biệt khi phải đọc những câu như:

Ả Phương Uyên này đúng là không thể hiểu nổi, một bản án như vậy là quá nhẹ cho ả rồi. Vậy mà ả ta còn đòi gì nữa chứ”

“Phương Uyên yêu nước sao?? yêu nước kiểu gì mà lại đi câu kết với bọn ở nước ngoài để chống phá đất nước ta vậy, ả ta đấu tranh, kêu gọi như thế thực chất là để phục vụ cho lợi ích cá nhân của ả mà thôi”

“CHỉ xử án treo đó là do sự khoan hoàn của pháp luật Việt Nam bạn à”

“Đây có lẽ là âm mưu của những kẻ hại nước hại dân muốn tìm cớ để hô hào kêu gọi phá hoại đây mà, tạo việc cho chúng làm thôi nhưng chắc chắn một điều kết quả sẽ không có gì khác đâu, bản án vẫn giữ nguyên mà thôi” Read more of this post

BBC Tiếng Việt định hướng dư luận cho Trung Quốc?

 

 

Lê Anh Hùng | 19.3.2014

 

 


 

 

BBC Tiếng Việt là một cơ quan truyền thông mà từ lâu đã có nhiều tai tiếng về lối đưa tin theo kiểu “định hướng” dư luận, như thể họ là cánh tay nối dài của Ban Tuyên giáo Đảng CSVN ở hải ngoại vậy.

 

Mới đây, trang mạng này lại đăng bài “Người Trung Quốc dần ‘quên’ cuộc chiến với Việt Nam”. Bài viết đưa ra những “nhận định” mà theo họ là của một “cộng tác viên BBC người Hoa” khiến không ít người phải “băn khoăn” như: “Người ta đang quên cuộc chiến. Thực ra chính phủ Trung Quốc đã rất thành công trong chuyện làm sao để mọi người quên đi”, “Cá nhân tôi cho rằng đó là cuộc chiến giữa hai nhà độc tài: Lê Duẩn và Đặng Tiểu Bình”, hay “Bản thân cuộc chiến cũng chưa được làm rõ ràng xem bên nào đúng, bên nào sai. Theo tôi đó không phải là cuộc chiến giữa một bên là công lý và bên kia là bất công”, v.v. Read more of this post

Ải Nam Quan

Hiện nay, những kẻ nào lý luận theo kiểu Cộng Sản Tầu và Cộng Sản Việt Nam mà cho rằng Ải Nam Quan là của Tầu, đều là những kẻ vọng ngoại, phản quốc, đáng bị trừng trị theo Luật Hồng Đức là “lăng trì” hay cho 4 ngựa phân thây, tài sản bị xung công, vợ con bị đầy lên khu nước độc. Nếu chiếu theo Luật Hồng Đức như thế thì cả 15 tên thuộc Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam đều phải bị xử “lăng trì” hết vì tất cả đã đồng ý bán nước cho kẻ thù kinh niên là Tầu Cộng. Mong điều này sớm đến.

VRNs(18.03.2014) – California, USA – Nhiều thập niên gần đây, khi nhà cầm quyền Cộng Sản đã để lộ dã tâm bán nước, hiện nguyên hình là một “CHÍNH PHỦ BÙ NHÌN” của Tầu Chệt, thì vấn đề Ải Nam Quan lại rộ lên từ Nam chí Bắc, từ đất Tổ sang đến các cộng đồng Việt Nam hải ngoại.

 

Tùy theo vị trí của những nguồn dư luận, mà một trong hai khuynh hướng đối lập nhau được thể hiện. Với những người yêu nước, dù ở trong nước hay ở hải ngoại, thì Ải Nam Quan là của TA, trong khi Hà Nội và các tâm điểm thảo luận do Chính Phủ Bù Nhìn Cộng Sản tổ chức thì lại cho rắng đó là của TẦU. Dĩ nhiên, tuyệt đại đa số người Việt hải ngoại thì luôn bảo vệ Đất Tổ và không nhân nhượng trong lập trường cho rằng Ải Nam Quan là của TA, chỉ trừ một thiểu số rất ít ỏi, những kẻ vong bản, gàn dở,…, thì mới cong lưng, cúi đầu chấp nhận lý luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà cho rằng Ải Nam Quan vốn dĩ là do TẦU xây nên, thì nay TẦU chiếm giữ cũng là hợp lý thôi. Read more of this post