CHỈ HUY AN NINH TP VINH: “CÁI LOẠI CHÚNG MÀY”

VRNs (02.11.2014) – Tối ngày 30/10/2014, Anh Phạm Bá Hải và ông Lê Văn Sóc (PGHH) bị công an mặc thường phục chăn đường bắt mang về trụ sở công an TP. Vinh, tỉnh Nghệ An lúc 21g. Ở đây anh Hải đã bị công an đánh, bị đau ở mũi và hai bên hông. Sau đó công an áp tải anh Hải và ông Sóc lên tàu lửa bắt trở về lại Saigon. Được biết chiều ngày 29-10-2014 anh Hải và anh Sóc đang trên đường đi từ Sài Gòn lên Lâm Đồng thăm tù nhân lương tâm Dương Âu đã bị côn đồan chặn xe hành hung, ngã nằm bên đường rồi bỏ đi. Thấy sự việc không nghiêm trọng lắm, hai anh gác qua một bên để tiếp tục đi thăm các anh em khác thì lại bị đánh nữa và cho lên xe lửabắt trở về Saigon. Do đó, chuyến đi Bắc thăm các tù nhân lương tâm bị công an cản trở không thể thực hiện được.Anh kể lại sự kiện xảy ra như sau:

Do trong hoàn cảnh một mình tôi vây bởi 6-7 người trong suốt 5 tiếng, do bởi ông chỉ huy đã to tiếng, xỉ vả nên tôi thấy cần tịnh khẩu. Giờ tôi viết công khai gửi ông vài dòng.

Ngay từ đầu cách ông cư xử đã chửng tỏ ông xem tôi như một tội phạm thực thụ. Ông đi ra đi vào, chỉ đạo, điện thoại, nói nhỏ, nhắc nhở người ngày người nọ. Thỉnh thoảng ông tham gia tra vấn, nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Khi các chuyên viên của ông không mở được mật khẩu laptop, iphone và ipad và khi tôi trả lời nhất y nhất quán rằng tôi không biết mật khẩu của quà tặng, ông không còn giữ được tính người.
Ông thọc hai ngón tay vào mũi tôi khi tôi ngồi tịnh khẩu, nhắm mắt thiền định, ông hy vọng tôi sẽ mở miệng nói. Tôi mở miệng, nhưng để hít thở không khí trong lành mà tôi có thể có. Ông liền lập tức móc ngược lên trên cao, làm đầu tôi bị giật ngược ra sau. Tôi vẫn giữ im lặng, nhắm mắt.
Ông trở nên vồn vả, đay nghiến hơn sau những câu hỏi lặp đi lặp lại. Lần này tôi thấy nóng ở cổ tay trái khi đang khoanh tay. Tôi mở dần mắt nhìn điếu thuốc bốc khói ông đang dí vào và nói “ông không có quyền làm như vậy” “luật pháp không cho phép ông tra tấn nhục hình người khác”. Ông nâng điếu thuốc lên cao, nghiến răng trong màn khói “Cái loại chúng mày…” rồi vội vàng bước ra ngoài.
Ông không nói hết câu, nhưng ai cũng có thể hiểu rằng những loại người như chúng tôi thì ông sẽ dùng nhục hình tra tấn?
Trong chúng tôi, có người dùng cả doanh nghiệp để tư duy về tiền đồ đất nước như Trần Huỳnh Duy Thức. Có người không ngại hy sinh sự nghiệp để bênh vực cho các nạn nhân vi phạm nhân quyền như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định. Có những em sinh viên bất chấp gian nguy bài tỏ tinh thần tự cường dân tộc như Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha. Có các anh chị đòi quyền lợi chính đáng cho người lao động như Hùng-Hạnh-Chương. Người đòi tự do tôn giáo, người đòi quyền sở hữu trên đất đai mà tổ tông dòng họ của họ đã khai phá lập nghiệp…Có ai đã dành giật riêng cho họ nhà cao cửa rộng? Có ai nhắm mắt làm ngờ khi Trung cộng gây hấn? Có ai nhũng nhiễu dân chúng để sống và làm giàu? Có ai luồng cúi ngoại bang để được yên vị?
Ông cấm không cho chúng tôi đi thăm gia đình Đặng Xuân Diệu, Đậu Văn Dương, Chu Mạnh Sơn…vì họ là “những kẻ chống lại đảng, chống lại nhân dân, chống lại dân tộc”.
Tôi ngồi một chỗ, cũng nhìn thấy rất rõ tâm can ông: ông là một bộ phận trong bộ máy chà đạp nghiêm trọng lên quyền con người.
Phạm Bá Hải, ngày 31/10/2014

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: