Dư âm Hồng Kong và chiếc bình của ông Tổng bí thư

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-13

Người biểu tình ủng hộ dân chủ ngủ trên một con đường bị phong tỏa tại Hồng Kông vào ngày 03 tháng 10, năm 2014. Hồng Kông đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị tồi tệ nhất kể từ năm 1997.

Người biểu tình ủng hộ dân chủ ngủ trên một con đường bị phong tỏa tại Hồng Kông vào ngày 03 tháng 10, năm 2014. Hồng Kông đã rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị tồi tệ nhất kể từ năm 1997.

AFP

Cuộc biểu tình đòi dân chủ tại Hồng Kong đang lắng dịu khi đa số sinh viên trờ về nhà. Cuộc đấu tranh dường như chuyển từ đường phố sang những thông điệp qua lại giữa nhà cầm quyền và những người Hong Kong trẻ tuổi. Hơn 10 ngày sôi sục của đường phố Hồng Kong để lại nhiều dư âm trong lòng những blogger Việt nam, nhất là khi người Việt nam nhận ra những tương đồng mà những người biểu tình Hồng Kong gặp phải cũng giống như họ đã gặp phải trên đường phố Hà nội và Sài Gòn.

Đó là những quần chúng tự phát.

Đây là những người thường dùng vũ lực và ngôn ngữ thô tục để chống lại những người biểu tình. Những nhà hoạt động dân chủ ở Việt nam cho là họ là công an, còn sinh viên Hồng Kong cũng nghĩ rằng họ được Bắc Kinh phái đến từ Hoa lục.

Blogger Nguyễn Hữu Vinh nhận xét câu chuyện quần chúng tự phát này trong bài Côn đồ đỏ, xã hội đen

Bất cứ nhà cầm quyền Cộng sản nào, dù là Việt Nam hay Trung Hoa, dù là Liên Xô trước đây hay Bắc Hàn ngày nay, đều luôn muốn tạo cho mình một bộ mặt sạch sẽ trước cộng đồng quốc tế. Và dù có là chủ mưu, thì bàn tay nhuốm máu phải là bàn tay của một đám tiện dân nào đó.

Dầu chiêu “quần chúng tự phát” là chiêu ruột của cộng sản, nhưng tui không ngờ Trung cộng thi triển chiêu này ở Hong Kong. Bởi vì bản chất chiêu này là gian manh tà đạo, trong khi Hong Kong nơi mà cả Thế giới nhìn thấy

Blogger Nguyễn Tấn Thành

Còn Blogger Nguyễn Tấn Thành thì nhẹ nhàng hơn cho rằng khó mà thực hiện điều ấy ở một nơi như Hồng kong, một mảnh đất mà mầm sống dân chủ đã vươn lên từ lâu.

Dầu chiêu “quần chúng tự phát” là chiêu ruột của cộng sản, nhưng tui không ngờ Trung cộng thi triển chiêu này ở Hong Kong. Bởi vì bản chất chiêu này là gian manh tà đạo, trong khi Hong Kong nơi mà cả Thế giới nhìn thấy thì việc thi triển chiêu này có thể nắm phần thắng, nhưng lại mất nhiều hơn vì lộ bản chất gian manh tà đạo cho cả Thế giới thấy.

Câu chuyện Quần chúng tự phát này lại được blogger, nhạc sĩ Tuấn Khanh nhớ lại những câu chuyện khó tưởng tượng của hồng vệ binh, của Cách mạng văn hóa của Trung quốc. Anh viết bài Khi Trung quốc chuyển lửa cách mạng văn hóa vào Hồng Kong

Cộng sản – ông thầy của bạo lực, chia rẽ, sợ hãi – đã khôn ngoan hơn trong cuộc tổ chức những cuộc tận diệt trong lòng dân tộc như vậy, im lặng và hiệu quả hơn trước mắt theo dõi của thế giới.

Còn blogger Mạnh Kim thì nghĩ ra một khái niệm mới để thay thế cho các Hồng vệ binh năm xưa ở Trung quốc, hay các Dư luận viên ngày nay ở Việt nam, Mạnh Kim gọi đó là những hành động viên, nhưng mục đích tồn tại của tất cả những tên gọi ấy là một, đó là Diệt dân chủ

Cẩm nang diệt dân chủ của họ, ngày càng “tiến hóa” cùng với sự cố chấp và định kiến bảo vệ đảng hơn là bảo vệ dân, chắc chắn không chỉ là việc sử dụng một nhóm người cơ bắp và thô tục.

Biến chuyển chính trị ở Hồng Kong đặt những nhà lãnh đạo Trung quốc vào một tình thế mà blogger Cánh Cò cho là khó xử khi so sánh chủ tịch Tập Cận Bình như một con mãnh thú bị mắc xương, mà cái xương lại đơn giản là câu thanh niên hiền lành 17 tuổi tên là Hoàng Chi Phong.

Chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa thì nhìn thấy sự khó xử ấy của Bắc Kinh như là một cuộc khủng hoảng không những mang tính kinh tế chính trị mà còn là văn hóa nữa. Ông nói trong một lần trao đổi với Vũ Hoàng của đài RFA

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng chống tham nhũng thì phải như đánh chuột nhưng đừng để vỡ bình

Cẩm nang diệt dân chủ của họ, ngày càng “tiến hóa” cùng với sự cố chấp và định kiến bảo vệ đảng hơn là bảo vệ dân, chắc chắn không chỉ là việc sử dụng một nhóm người cơ bắp và thô tục

blogger Mạnh Kim

Tôi thiển nghĩ gút mắc Hong Kong là nan đề khó giải mà yếu tố kinh tế không thể giải thích hết nếu ta quên mất cái gốc là văn hóa rồi cái nhánh là chính trị. Có lẽ đây là một cuộc Cách mạng Văn hóa ngược!

Đặc điểm của Hong Kong như một thuộc địa Anh là người dân bản xứ tự động xây dựng được “xã hội dân sự”, một “civil society” trước khi khái niệm này trở thành thông dụng, và một xã hội dân sự hướng về kinh tế theo quy luật tự do của thị trường. Vì là thuộc địa, dân Hong Kong không được bầu lên lãnh đạo, nhưng có tự do tư tưởng, tự do lập hội để sinh hoạt và giải quyết sinh kế trên nền tảng luật pháp của Đế quốc Anh và nhờ một bộ máy hành chính hữu hiệu.

Những yếu tố lịch sử đặc biệt ấy khiến Hong Kong là nơi cởi mở về tư tưởng, có mức độ tự do kinh tế số một của thế giới, là chuyện ai cũng nói đến, nhưng thật ra lại còn có một nét văn hóa riêng và trở thành một “bản sắc Hong Kong”. Hiện tượng ấy kéo dài 155 năm cho tới khi Hong Kong “hồi quy cố quốc”, trở lại là lãnh thổ Trung Quốc từ năm 1997. Từ đấy, yếu tố văn hóa đụng vào chính trị với biểu hiện là kinh tế!

Blogger Tưởng Năng Tiến thì nhìn Hồng Kong mà nhớ Thiên An Môn để nhận ra rằng bên cạnh cái mà người ta thấy bên ngoài là cuộc xung đột dân tộc Việt Trung thì hơn 1 tỉ người Hoa từ Hồng Kong cho đến đại lục, trớ trêu thay lại có một nỗi khát khao Thoát Trung như những người láng giềng phương Nam. Ông viết rằng:

Bây giờ thì tôi tin rằng bốn phần năm người Tầu cũng đang muốn thoát Trung (cộng) y như tuyệt đại đa số dân Việt hiện nay. Nói cách khác là dân Việt có một tỉ người Tầu đồng cảnh nhưng dường như không mấy ai để ý đến điều này

Chiếc bình của ông Tổng Bí Thư

Ở đây ông TBT có nhầm một chút khi coi đó là cái bình quý, nhưng tôi và người dân nghĩ đấy là cái bình vôi. Mà trong cái bình vôi ấy đầy rẫy lũ ma quỷ và chính cái lũ ma quỷ do cái bình vôi ấy sinh ra nó đã hoành hành

Tiến sĩ Nguyễn Quang A

Trong lúc chính sự Hồng Kong chỉ mới lắng dịu mà chưa kết thúc thì Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng cộng sản Việt nam lại làm khuấy động dư luận bằng nhận định của ông về việc chống tham nhũng. Ông cho rằng chống tham nhũng giống như ném chuột nhưng hãy cẩn thận coi chừng vỡ chiếc bình quý. Ông Trọng vốn cũng được biết đến nhiều bằng những câu nói nổi tiếng tương tự mà blogger Song Chi viết là những lời nói nhả ngọc phun châu.

Blogger Cánh Cò viết rằng chiếc bình mà ông Trọng sợ vỡ ấy cũng chính là ông và đảng của ông chứ không phải là gì khác. Hơn nữa chiếc bình ấy lại được làm ở Hồng Kong vào năm 1930.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động xã hội dân sự ở Hà nội nói với đài RFA

“Ở đây ông TBT có nhầm một chút khi coi đó là cái bình quý, nhưng tôi và người dân nghĩ đấy là cái bình vôi. Mà trong cái bình vôi ấy đầy rẫy lũ ma quỷ và chính cái lũ ma quỷ do cái bình vôi ấy sinh ra nó đã hoành hành , không chỉ tham nhũng mà chúng nó còn làm đủ các điều tác oai tác quái khác. Cho nên theo tôi nên tìm cách vứt cái bình vôi đó đi là cách hay nhất. Rất đáng tiếc là ông TBT tuy đã chân thành thừa nhận sự thất bại của cuộc đấu tranh chống tham nhũng, nhưng ông ấy vẫn cố bám vào cái bình vôi ấy thì vô phương cứu chữa”

Người cựu chiến binh Trần Kỳ Trung lại nghe câu nói của ông Tổng bí thư mà liên tưởng đến 1 vụ án tham nhũng ở quê ông trong bài Chuyện buồn quê tôi

Số lượng  “ chuột cống” tham nhũng có điều kiện phát triển nhanh và lớn. “Nhanh” và “lớn” đến độ chen chúc, không còn chỗ chứa, nó sẽ tự phá tung “ chiếc bình” mà ông Nguyễn Phú Trọng đang cố lo giữ, chứ không phải ai đứng ngoài đập vỡ bình.

Sự Thật và Dân chủ

Trong những ngày sôi sục của tuổi trẻ trên đường phố Hồng Kong, Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy viết bài Sự thật và dân chủ, trong đó bà tìm cách lý giải tại sao cuộc đấu tranh đòi dân chủ ở Hồng Kong lại diễn ra đẹp đẽ như thế, trong khi ở Việt nam thì lại im lìm, buồn bã. Bà cho rằng nhà văn Tiệp Khác Vaclav Havel đã đúng khi cho rằng những xã hội hậu cộng sản vẫn bị thống trị bởi một truyền thống dối trá bắt nguồn từ hệ thống ý thức hệ toàn trị trước đó. Bà dẫn chứng bằng mối quan hệ giữa những tầng nấc công danh của nhà thơ cộng sản Tố Hữu và câu thơ nổi tiếng của ông ta

Tiếng đầu lòng con gọi Stalin

Nguyễn Thị Từ Huy viết tiếp rằng cái không khí dối trá ấy nó vẫn bang bạc và ảnh hưởng lên cả phong trào dân chủ tại Việt Nam. Bà cho rằng những người thực sự mong muốn dân chủ phải bước ra khỏi cái bang bạc đó của sự dối trá toàn trị.

Những người làm dân chủ thực sự phải là những người có khả năng sống thật và dám sống trong sự thật. Và trong một bối cảnh như bối cảnh hiện tại của chúng ta, điều đó không dễ dàng, và đòi hỏi phải trả giá, bằng cách này hay cách khác. Nhưng hãy nhìn những sinh viên non trẻ của Hong Kong để thấy rằng tương lai phụ thuộc vào hành động của ngày hôm nay. Sống thật thì không dễ dàng, nhưng lại chẳng khó khăn gì để hình dung cái tương lai được xây dựng trên sự ươn hèn và dối trá của chúng ta hiện nay.

Mong ước cho phong trào dân chủ của bà Nguyễn Thị Từ Huy cũng là của Nhạc sĩ, blogger Tuấn Khanh trong bài Có một lương tâm mà chúng tôi xin mượn lời để kết thúc bài điểm blog hôm nay:

Mong rằng đất nước này sẽ thôi những điều oan trái. Và lương tâm, chỉ có một lương tâm được vinh danh vì thái độ biết làm người.

Vĩ thanh

Bài hát Giương cao chiếc ô ra đời trong những ngày sinh viên biểu tình tại Hồng Kong

Ngồi trong đám đông này

Không có nghĩa bạn và tôi không sợ hãi

Sợ lắm những gì sẽ xảy đến

Nhưng trong đêm tối tăm này

Không gì đáng sợ hơn

Khi im lặng lên ngôi và câm nín ngập tràn

Đứng hiên ngang giữa đất trời

Lòng can đảm sẽ không bị khuất phục

Tin tôi đi, số phận sẽ bi thương biết mấy

Nếu sợ hãi chế ngự tâm can

Với bất cứ ai muốn tường tận nghịch lý này

Nước mắt sẽ rơi khi người đó nhìn thấu sự thật

Hãy cùng nhau giương cao chiếc ô

Một chiếc giương cao chiếc khác sẽ lên theo

Điều tôi nói có đúng không?

Hãy cùng nhau giữ lấy chiếc ô

Dũng cảm chiến đấu vì những gì thuộc về chúng ta

Bạn có sợ không?

Khi bạo tàn có thể ập đến

Quyết tâm của chúng ta sẽ không phai nhạt

Những chiếc ô là hoa khoe sắc

Không lụi tàn và cũng chẳng mất đi

Vì lợi ích của ngày mai tươi sáng

Chúng ta phải ghi nhớ đêm nay

Bạn cùng tôi luôn bình tĩnh đối mặt mọi gian khó

Bất cứ ai bỏ lỡ đêm nay

Sẽ không còn cơ hội mà hối tiếc”.

Albert Leung (Theo Đại Kỷ Nguyên)

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/ReadingBlogs/the-sound-of-hk-10132014082922.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: