Bài thơ cho ngày 17/2

 

Chúng tôi thuộc về một thế hệ mà..

Những nỗi đau rất nhuận vần để đem ghép thành Thơ ..

Những câu Thơ thở than/ những câu thơ ấm ức

Viết trên giấy để đốt đi hoặc.. chép lên facebook

Rồi chần chừ nhấn vô “Chỉ mình tôi”

Chỗ tôi ngồi hôm nào

giờ nhiều người bạn đã bỏ đi..

Câu thơ cũ trên bức tường có ai đã xóa

Những bài học giản đơn về cách sống, cách làm người..

bây giờ thành lạc loài xa lạ

Chỉ có sự tha hóa được tôn vinh, ca tụng khắp nơi

 

Có mất mát nào hơn nỗi đau mất niềm tin trong đời

Hệt như là phải tự vắt bỏ trong tim những dòng máu nóng

Không ai chết, tất cả còn đang sống

Với những mạch đập run và hơi thở yếu hèn

 

Bạn bè tôi hôm qua có người đã xuống đường

Họ cố nhắc về một điều người ta bắt chúng tôi quên lãng

Họ hát bài ca cho những người nằm xuống

Họ hát để xua đi lũ diều hâu đang đứng canh đền

Lũ diều hâu..

giả dạng bồ câu để rêu rao về bình yên

Bên những con chó săn đang tập nhảy đầm

Để kỷ niệm ngày những người anh tôi ngã xuống nơi biên cương

 

Chỉ thương Mẹ thôi, mẹ Việt Nam của tôi!

Đêm đêm còn à ơi câu ru con mệt mỏi

Nước mắt cạn rồi..

khóc đàn con ngủ quên nơi quan ải

Dưới trùng lau như tóc mẹ.. mây trời ./.

 

PS. Ảnh của ông Hồ Trung Tú

Face book: Anh Thư Phan Nguyễn.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: